Người dùng chọn lệnh lấy lại mật khẩu Use Case tiếp tục Use Case UC1-3 khiến cho anh em không qua Quận 7 được, làm kế hoạch qua Quận 7 mình bị thất thống phần mềm và các tài liệu mô tả từ đầu đến cuối. không biết anh có thể chia sẻ được ko ạ. nếu có anh
Nguyên nhân lỗi không copy paste được trong Windows có thể bắt nguồn từ hồ sơ người dùng bị hỏng. Để khắc phục thì bạn tạo ra một hồ sơ người dùng mới trên Win 10/8/7, cách thức thực hiện như sau: Bước 1. Các bạn mở Settings lên bằng cách nhấn kết hợp Windows + I
Hiến máu là nghĩa cử cao đẹp cho cộng đồng. Tuy vậy, nhiều người vẫn còn ngại ngần về việc hiến máu có thể gây tổn hại sức khỏe. Bài viết sau đây sẽ cung cấp những thông tin cần thiết để mọi người hiểu rõ về ý nghĩa của hiến máu cũng như giải đáp các lo ngại xoay quanh việc hiến máu tốt hay xấu.
Cần phải có 1 vốn tiếng Anh tương đối. Ở tầm mức là đọc hiểu tốt ebook tiếng Anh và biết nó nói gì. Nếu đã có những yếu tố trên thì học ở đấy sẽ củng tốt để bổ sung những kiến thức, công nghệ mới cho mình nếu mình không tự tìm hiểu được. Và sẽ tốt
Lấy nguồn usb từ đt nên cs thấp (em này thấy ghi max 50mw ở 32 Ohm) nên chơi mấy con trở cao ko được, cũng giới hạn thể loại tai nghe có thể dùng. Nếu có nhu cầu dùng tai nghe khi di chuyển (đi dạo bộ, tập thể thao ) thì mình chọn 1 em tws loại tốt. Ở nhà thì chơi desk
1) Tủy răng: Răng được giữ tủy sẽ có "sức sống" và tồn tại lâu dài. Răng được bảo tồn tủy sẽ có khả năng tự hồi phục, chống lại những tác nhân gây hại như vi khuẩn, các chất độc hại khác trong môi trường miệng. Răng có "tủy sống" cũng có màu sắc đẹp
GYxaER. Nếu hỏi rằng tôi nghĩ gì về vợ của mình thì tôi sẽ không do dự mà nói ngay rằng "cô ấy rất tốt". Hơn mười năm qua, vợ đã vì chồng, vì con, vì gia đình này, tôi thừa đề lớn nhất giữa tôi và vợ tôi có lẽ chính là "khắc khẩu". Hễ nói chuyện gì, bàn chuyện gì thể nào rồi cũng cãi nhau. Tất nhiên, cuối cùng tôi vẫn là người xuống nước để kết thúc câu chuyện êm đẹp nhất có nghiệm làm chồng bao năm giúp tôi đúc kết được một chân lý rằng Vợ thắng, vợ vui, cả nhà vui. Tôi thắng, tôi không được vui, cả nhà không được vui. Vả lại thua vợ một chút cũng chẳng tổn hại gì cả, chỉ đôi khi tinh thần có hơi ấm ức bức xúc một hôm qua, trong lúc ngồi xem ti vi, vợ hỏi tôi- Em hỏi thật, anh trả lời thật lòng Ừ!- Nếu như được chọn lại một lần nữa, anh có chọn em không?Tôi nhìn vợ, biết mình nên nói gì để vợ hài lòng rồi. Nhưng tôi chưa kịp trả lời thì vợ lại nói- Phải trả lời thật lòng đấy, giả sử thôi À, nói thật lòng thì chắc là không, vì anh và em khắc khẩu quá, cãi nhau nhiều cũng chờ có thế, vợ liền lu loa lên rồi khóc. Vì sao cô ấy lại khóc thì chắc mọi người biết rồi đấy. Thật sự, phụ nữ thật là kỳ không phải là lần đầu tiên vợ tôi giận dỗi khóc lóc kiểu này. Thỉnh thoảng vợ thường hỏi tôi những câu kiểu như "Em dạo này béo lên nhiều anh nhỉ?". Tôi trả lời "Ừ, em mập hơn hồi trước". Kết quả vợ giận. Vợ hỏi "Em và chị hàng xóm bằng tuổi nhau mà nhìn em già hơn chị ấy nhỉ?", tôi bảo "Vì chị ấy sướng, có phải làm gì đâu mà chả trẻ hơn em". Thế là vợ giận. Vợ bảo "Cái váy này hoa hậu mặc đẹp mà em mặc cứ như hài ấy nhỉ". Tôi bảo "Hoa hậu người ta dáng đẹp, em lại đi so với hoa hậu". Vợ giận nguyên một buổi thật, không phải là tôi không biết tính vợ tôi. Chỉ là tính tôi thật thà, không thích nịnh nọt hoa lá. Vả lại đôi khi vợ nói bất ngờ, tôi mất cảnh giác nên nghĩ gì nói nấy. Nhưng vợ tôi lại luôn cho rằng tôi chê bai cô ấy. Mà chê là cô ấy tự chê chứ tôi chưa tự dưng đi chê vợ bao nên người ta nói phụ nữ hay thích tự mình làm khổ mình không sai. Tự dưng đi so sánh mình với hoa hậu rồi hỏi chồng ai đẹp hơn? Chồng khen hoa hậu đẹp hơn thì bảo chê vợ, mà khen vợ đẹp hơn thì bảo nói dối. Có những chuyện câu trả lời nó rõ ràng thế rồi vẫn cố tình hỏi chồng để gây chuyện. Mà hỏi xong lại cứ bắt chồng phải nói thật lòng, thế có khổ không?Lại trở lại câu chuyện ban đầu, khi vợ hỏi tôi nếu được lựa chọn lại tôi có còn chọn cô ấy không. Tôi nhớ rõ hôm trước mấy cô bạn thân của vợ đến chơi. Họ ngồi cùng nhau, vừa ăn uống vừa nói cười rôm rả ở phòng khách. Một chị than thở nếu có kiếp sau sẽ không lấy chồng, sống độc thân cho sướng. Một chị thì bảo nếu được chọn lại sẽ không chọn ông chồng hiện tại. Vợ tôi lúc đó cũng nói "Nếu tao được chọn lại tao cũng không chọn lão chồng tao bây giờ". Lúc đó tôi cũng ngồi ở đó, nhưng tôi có buồn có giận đâu. Vậy mà vẫn câu hỏi đó đổi lại là tôi trả lời thì lại sinh ra qua, thấy vợ giận tôi rất cáu, chưa bao giờ tôi cáu như vậy. Tôi bảo vợ "Em rảnh quá thì lên mạng mà xem tiktok đi, cứ hỏi những câu vớ va vớ vẩn rồi giận dỗi. Em có biết nhiều cặp vợ chồng chia tay chẳng phải vì chuyện đao to búa lớn gì đâu mà là từ những chuyện vụn vặt vớ vẩn như vậy đấy".Thật không ngờ, vợ nghe tôi mắng xong lại im re không nói lại câu nào. Hóa ra phụ nữ lại cứ ưa roi vọt, chứ mỗi lần vợ giận, mình im lặng là vợ lại được đà lấn cứ qua mỗi lần cãi nhau vì những chuyện linh tinh kiểu này, tôi lại muốn nhắc anh em rằng muốn cửa nhà yên ổn, muốn vợ lúc nào cũng tươi vui thì đừng quên hai điều Một là, dù như thế nào, vợ vẫn luôn đúng, luôn nhất. Hai là, nếu vợ sai, hãy xem lại điều một. Đó là lý do người Anh có câu "happy wife, happy life" tôi tạm dịch là Vợ vui lòng, cuộc sống hạnh phúc.
Anh mong rằng ta đừng lừa dốiAnh mong thời gian hãy ngừng trôiAnh nói anh quên em được rồiSự thật là, là muốn em tốt hơn mà thôiNhắm mắt lại để anh thấy hết ngày hôm quaNhắm mắt lại đem hết kỷ niệm ra chắp váNhắm mắt lại để em trở về 1 lần nữaAnh nhắm mắt lại chỉ để níu lấy 1 trận mưaAnh xin hứa sẽ để em đi nếu em có quá nhiều lựa chọnAnh xin hứa sẽ vẫn mỉm cười nếu có ai khác đến đưa đónAnh xin hứa sẽ cố sửa lại tất cả lỗi lầm từng gây raAnh xin hứa sẽ không ở lại như "đã từng" hơn 1 năm quaNếu em ở lại chắc ta có nhiều điều để nói với nhauChắc cảm giác cầm tay em vẫn như lần đầuTa sẽ đi hết những nơi ta từng đi nói với nhau những gì cả 2 đã từng nghĩTa sẽ ăn hết những món em từng thích nên em ơi hãy ở lại nhé đừng điKể với nhau những gì xảy ra thời gian qua sẽ không sao đâu em đừng buồn màTất cả lỗi lầm là đều do anh cả anh nhận hết rồi nhưng rồi vẫn phải xaAnh tự cho phép bản thân mình không yếu đuốiĐể rồi nhận ra anh từng sai quá nhiều rồiNhưng khi bên yêu thương khác anh không hiểu nỗiKhông làm được dù đã cố tự nhủ "cứ yêu thôi"Anh đã có những thứ cũ kĩ gán tên em và lầm tưởng rằng cô đơn rồi sẽ thôi không tìm đếnAnh ngộ nhận nắm bàn tay khác chẳng phải em ừ khốn nạn thay chẳng qua là bởi vì họ có cùng tênEm à! Anh vẫn là anh của ngày trước đấy thôiVẫn cố gắng mua vui cho mình bằng nỗi buồn mớiYêu em như việc nhắm mắt hít thở khí trờiAnh chỉ có thể nín thở thôi chứ chẳng thể ngừng nỗi
Chẳng ai khi yêu mà không biết đến chữ ghen, càng ghen, chứng tỏ họ càng yêu và sợ làm tuột mất đối phuơng. Tôi đã từng nghĩ đơn giản, tôi ghen chứng tỏ tôi yêu vợ, và cô ấy sẽ vì thế mà cảm thấy bản thân cô ấy với tôi quan trọng đến nhuờng nào. Nhưng rồi, chính cái sự ghen tuông mù quáng, ghen bất chấp đã khiến tôi biến thành quỷ dữ!!!Tôi - 31 tuổi, đang là giám đốc một doanh nghiệp nho nhỏ mà cha tôi để lại, cuới vợ hơn 5 năm, chúng tôi đã có với nhau hai cô công chúa bé nhỏ dễ thuơng, bé lớn 5 tuổi, bé thứ hai 3 tuổi. Gia đình tôi là hình mẫu chung đáng mơ uớc ở xã hội hiện đại 1 vợ 2 con, nhà 3 tầng, xe bốn bánh!Vợ kém tôi hai tuổi, trước đây, chúng tôi học cùng một truờng đại học, tôi say mê cô ấy bởi vì cô ấy rất đẹp, rất hiền, và vẻ ngòai của cô ấy luôn toát lên sức hút khó nhiên, chúng tôi đến với nhau không hòan tòan vì tình yêu, mà chính tôi đã dùng thủ đọan để cuới đuợc cô ấy, điều này không ít lần khiến tôi trăn trở!!!không ít lần tôi thấy mình có lỗi với cô ấy, nhưng nhanh chóng sau đó cái cảm giác ấy bị vùi lấp, vì duờng như cô ấy chưa từng một lần trách tôi!Ngày đó, sau khi nhìn thấy em trong cuộc thi " sinh viên thanh lịch " của truờng, tôi đã tìm mọi cách để chinh phục, tiếp cận cô ấy. Tôi đi học bằng ô tô đưa đón, trên nguời luôn có những thứ hàng hịêu đắt tiền. Ngày đó hội con gái mê tôi lắm, ai cũng muốn làm bạn gái tôi dù chỉ một ngày, những cái đuôi theo sau tôi, gây ko ít phiền phức cho tôi. Nhưng duờng như em chẳng thèm để ý đến tôi. Ngày đó tôi ngạo mạn cho rằng có lẽ em giả vờ để làm giá với tôi, chứ theo tìm hiểu tôi đuợc biết em xuất thân từ một gia đình làm nông nghiệp ở duới quê, gia đình đông anh em. Cơ bản mà nói, nếu yêu đuợc tôi thì em chẳng khác gì vớ đuợc cục vàng, không có lý gì khiến em phải từ chối cả!Tên em là Trúc, cái tên nói lên tất cả, cái dáng nguời mảnh khảnh, gịong nói ngọt ngào, thái độ ôn nhu, không chỉ riêng tôi, mà cũng có đầy thằng điêu đứng vì em, nhưng tôi không sợ, mấy thằng tép riu ấy sao có thể sánh đuợc với tôi!Tôi bắt đầu tấn công em dữ dội, nào là tặng quà, tặng hoa, rủ em đi ăn uống nhưng em đều từ chối, tôi không dừng lại, tôi chơi chiêu lãng mạn hơn, bỏ ra một số tiền thuê đám nhóc nhảy nhót về biểu diễn ngay truớc cổng truờng, với hàng nghìn bông hồng xếp thành hình trái tim, băng rôn, khẩu hiệu treo đầy đuờng, trên đó đề tên rồi, em vẫn phũ phàng tự chối tôi. Tôi vẫn nhớ nụ cuời của tôi tắt ngấm khi cô ấy buớc về phía tôi, trong hàng nghìn con mắt nguỡng mộ, tiếng gào thét khàn cả cổ của đám con gái, khi cô ấy trao trả tôi bó hoa, và cất tiếng nói nhẹ nhàng - Xin lỗi, nhưng em có bạn trai rồi, mong từ nay trở đi anh đừng làm khó em nữa, những chuyện này anh nên làm với những cô gái khác thì tốt hơn!Tôi như bị tạt gáo nuớc lạnh vào mặt, một vài thằng tình địch nhìn tôi bằng ánh mắt hả hê khinh thuờng, cố nén đau thuơng và nhục nhã, tôi lếch thếch ra về, giải tán đám đông!Quả đúng em đã có bạn trai thật, một thằng đúng chất sinh viên nghèo, học cùng truờng với dĩ tôi biết chuyện này vì hôm ấy tôi tình cờ thấy nó đèo em trên con xe đạp cà tàng, rẽ vào quán chè ven đừơng, ngồi trong ô tô trông ra, tôi không giấu đuợc nụ cuời nhếch mép chế nhạo, tôi thuơng hại cho em, rõ ràng e rất xinh đẹp, thiếu gì nguời để yêu mà phải yêu cái thằng vừa nghèo, vừa hèn như vậy, thay vì chỉ đuợc đi ăn mấy thứ rẻ tiền kia, em hòan tòan có thể ung dung thuởng thức những món ăn ngon trong những nhà hàng sang trọng cùng tôi kia mà!- Dù gì cũng chỉ là một đứa con gái, có gì mà ghê gớm, không có em này thì ta yêu em khác!Tôi tự nhủ và thỏa hịêp trong lòng mình như vậy, tôi tạm quên em trong vài ngày, tôi tìm đến những em chân dài, gợi cảm khác trong bar để giải sầu, các em ấy thậm chí còn phải xếp hàng để đuợc tôi chú ý, hà cớ gì tôi lại phụ các em đuợc!Chìm vào những cuộc vui, tôi những tuởng mình sẽ quên đuợc em, cô gái tên Trúc đã khiến tôi hao tổn tâm sức, rồi phũ phàng từ chối tôi như thế nào, thì ra tôi không quên đuợc em, tôi không tìm đuợc cô gái nào có nét tuơng đồng với em, không ai gíông em cả. Lòng tôi khó chịu vô cùng khi chứng kíên em tuơi cuời với hắn, khi chứng kiến hằng ngày hai nguời tình tứ đón đưa nhau đi học, đi làm lịêu còn có cơ hội chen chân vào hay không?Nhưng ông trời quả là biết chiều lòng nguời, đã tạo cho tôi cơ hội gần gũi hôm đó, trời mưa tầm tã , em đứng trú mưa ở trạm xe buýt duới cổng truờng, hình như em bị lỡ chuyến xe nên mọi nguời về hết, còn em đứng nhấp nhổm đợi chuyến sau, tôi cho ô tô lên gần sát vỉa hè, cơ hội lần này chắc chắn tôi phải nắm giữ, chỉ có lần này thôi. Hình như em sốt ruột lắm, một lát lại thấy em nhìn vào đồng hồ. Ơ mà thằng bạn trai của em đâu rồi, sao lại để em ngồi ấy. Mặc kệ!!! Tôi phải nhân cơ hội này mới đuợc, mở kính xe,tôi thò cổ ra ngòai, kệ những gịot mưa ào ào rơi lên tóc - Em lỡ chuyến xe à?Em không đáp, nhẹ gật đầu thay cho câu trả lời, rồi lơ đãng nhìn về chiều xe búyt chạy, tôi chưng hửng nhưng vẫn tỏ vẻ quan tâm- Bạn trai em đâu? Sao hôm nay không thấy cậu ấy đón em? Bận gì à?Lần này em buộc phải trả lời tôi bằng ngôn ngữ nói, em chỉ trả lời ngắn ngủi- Lát anh ấy qua đón em!- Muộn thế này rồi, nhà em ở đâu hay để anh đưa em về, nh thấy em cứ nhìn đồng hồ suốt, đóan là em có việc cần đi gấp- Thôi, anh cứ về truớc đi, anh Tùng đến đón em ngay bây giờ thôi, cảm ơn ý tốt của anh!- Đi ô tô không nhanh hơn xe đạp à? Với lại trời đang mưa, em đi xe đạp thì uớt hết, em lấy địên thọai của anh, bảo với Tùng là ko cần đến đón, mưa gío thế này bắt cậu ta đi cũng cực cho cậu ta mà!Mặc cho tôi gia sức thuyết phục, em vẫn một mực từ chối, tính tôi vốn ko kiên nhẫn, nếu là đứa con gái khác, tôi đã cho over từ lâu rồi, nhưng không hiểu sao, với em, sức chịu đựng của tôi có thể kéo dài thêm nữa. Tôi xuống nuớc thỏa hịêp- Bây giờ thế này, em chờ thêm một lúc nữa, nếu cậu ta không kịp đến, thì em để anh đưa về, anh cho xe sang bên kia đuờng chờ em, lát anh sẽ đánh xe sang, có đuợc không?Đuơng nhiên, kế sách của tôi quá hòan hảo, nên em không thể nào từ chối, em nhẹ nhàng gật đầu, ánh mắt ánh lên sự cảm kích, thế là tôi buớc đầu thành công xe đi tôi cầu trời khấn phật cho cái thằng ôn kia không đến, như thế thì tôi mới có cơ hội. Trời mưa mãi không ngớt, tôi sót ruột ngồi chờ trong xe, nửa tiếng trôi qua, đúng là hắn không đến kịp, tôi hồ hởi đánh xe qua chỗ em, nói- Chắc Tùng bận không đến đuợc đâu, trời sắp tối rồi, để anh đưa em về!Em miễn cuỡng buớc lên xe tôi, không quên nhìn lần cuối về huớng nguợc lại, hình như em vẫn mong thấy bóng dáng của nguời yêu mình. Tôi thấy nhoi nhói trong lòng cái cảm giác ghen tuông một cách vô lý với thằng đó. Nhưng cố dằn lòng lại, tôi hỏi em- Giờ em muốn về nhà hay đi đâu?- Nếu không phiền, anh có thể chở em ra bến xe khách đuợc không?- Em đón ai à?- Mẹ em ở quê lên đây khám lại cái chân, bà bị ngã, đắp lá mãi không khỏi!- Trời, ra đón mẹ sao em không đi taxi ra, đằng nào lúc về nhà, em chẳng phải cho bà ngồi ở taxi, chờ bạn trai đi xe đạp đến đón làm gì, không lẽ đèo ba nguời trên cái xe đó sao?Em nguợng ngập giải thích- Anh Tùng chở em đến đó, rồi anh ấy về, em chỉ mất tiền taxi một chìêu thôi!Tôi quên mất, em là sinh viên, làm gì có tiền mà chi tiêu vào những khỏan ấy đuợc, chẳng bù cho tôi, tiêu tiền quen tay nên không bao giờ biết xót, tôi chợt chạnh lòng khi nhìn Em yên tâm, anh sẽ làm taxi cả hai chiều miễn phí cho em, mà nếu em thích, anh miễn phí cả đời cho em cũng cuời, cho xe chạy và bông đùa như thế, nhưng em không hề phản ứng, chỉ thấy nét hơi bối rối. Tôi quên mất, em đã có ngừơi yêu! Chắc ngòai hôm nay ra, tôi chẳng có cơ hội nào xe khách đông nguời, ai ai cũng cùng một tâm trạng mong chờ nhìn thấy bóng dáng nguời thân, Trúc thẩm thỏm nhón chân mong sớm nhìn thấy mẹ, cảnh chen chúc xô bồ, nóng nôi sau cơn mưa rào khi nãy khíên trán em lẫm thẫm mồ hôi. Có đôi lần tôi muốn đánh liều đưa tay lau nhẹ vệt nuớc bám trên da em. Ánh mắt em sáng bừng, mừng rỡ, chạy về huớng chuyến xe vừa đáp chuyến, từ trên xe, một nguời phụ nữ tóc búi thấp, guơng mặt hiền hậu, chân đi cà nhắc mau chóng thóat khỏi hàng nguời xếp hàng đi xuống. Em lao đến ôm mẹ, hai mẹ con ôm nhau khá lâu, tôi ko dám tiến lại vì nghĩ mình làm vậy rất vô duyên, sau cùng tôi mới có cơ hội lại gần tiếp chuyện với mẹ em. Mẹ em lên chữa bệnh nhưng lại mang một bọc vải to, không biết bên trong chứa thứ gì, chỉ thấy bà ôm khư khư nó trên tay.
Sau đó, tôi đưa em và mẹ đến một nhà hàng dùng bữa tối, truớc đo em nhất mực ko đồng ý, em định đưa mẹ đi ăn bát phở rồi về, nhưng tôi nói tôi mời, và cố gắng thuyết phục mẹ em mãi, cuối cùng bà đành gật đầu đồng ý, em miễn cuỡng để tôi đưa đi, tôi biết, em ko thích nhận của ai thứ gì. Thực khách trong nhà hàng nhìn chúng tôi chằm chằm, có lẽ vì phong cách ăn mặc, phong thái khi dùng bữa gjữa ba chúng tôi khác nhau hòan tòan, suốt cả bữa ăn em chỉ im lặng, và gắp cho mẹ những món ngon, giữa chúng tôi tuyệt nhiên không có cuộc giao tiếp nào trọn vẹn. Đưa em về đến đầu hẻm, xe của tôi không thể đi sâu vào hơn nữa, em dìu mẹ xuống, không quên cúi đầu cảm ơn tôi, em nói sẽ sớm trả lại tôi số tiền ăn ở nhà hàng ngày hôm nay, tôi lại bị dội gáo nuớc lạnh vào mặt, không lẽ gjữa chúng tôi ngòai chuỵên rạch ròi tiền bạc, không còn gì đáng để bận tâm hơn hay sao, truớc khi từ biệt mẹ con em, tôi thấy bà dúi vào tay tôi một bọc túi nilon, bà bảo đấy là chè lam mà bà tự làm, bà biếu tôi một chút để làm quà cảm ơn vì hôm nay đã cất công đến tận bến xe đón bà. Tôi nhận lấy món quà, trong lòng vui vui. Tôi biết sáng hôm sau em sẽ đưa mẹ vào viện nên cố tình đậu xe chờ sẵn trước hẻm, vô tình thấy Tùng phóng xe máy đi vào hẻm, hôm nay hình như cậu ta muợn đuợc ai đó chiếc xe máy, chắc là đến đưa mẹ Trúc đi khám,tôi hơi buồn, nhưng cố nán lại xem họ sẽ giải quýêt ra sao khi mà chỉ có một chiếc xe mà có tới ba nguời. Tùng dẫn mẹ em ra đầu hẻm, tôi thừa cơ buớc đến bắt chuyện với mẹ em, mới hôm qua gặp mặt nên chắc chắn mẹ em không quên đuợc tôi. Thậm chí tôi còn khua môi múa mép khen món chè lam bà làm rất ngon, ăn rất vừa miệng nhưng thực tế thì tôi vẫn chưa đụng vào miếng nào, bà tỏ ra hết sức vui mừng, còn Tùng thì ngẩn ra, không hiểu hôm qua đã xảy ra chuyện gì. Tôi cảm thấy hả hê ở trong lòng. Tôi bảo mẹ Trúc để tôi đưa cả ba đến bệnh vịên, chứ đuờng giờ đông công an, đi kẹp ba vừa nguy hiểm vừa dễ bị ” tóm gáy”, chi bằng cứ để tôi đưa đi, vừa tiết kiệm chi phí, vừa an toàn. Hơn nữa, tôi quen một vài nguời trong bệnh viện, tôi sẽ đứng ra gíup bác mau chóng đc khám bệnh và điều trị một cách tốt nhất. Đúng lúc, Trúc đi từ trong ngõ ra, em tay xách một túi đồ, nhìn thấy tôi em chỉ bất ngờ trong thoáng giây, khẽ cúi đầu chào rồi nhanh chóng chuyển sự chú ý sang phía Tùng - Mình đi thôi anh! Tùng loay hoay cho quay xe, ánh mắt dò xét nhìn về phía tôi, có lẽ cậu ta ko có thiện cảm với tôi lắm thì phải. Tôi vờ như ko thấy, lúc này mẹ Trúc lên tiếng . Video đang HOT - Hay là mình đi nhờ xe của cậu này đi con, đằng nào cậu ấy cũng đã cất công đến đây rồi, chứ Tùng muợn xe của nguời ta, nhỡ có chuyện gì thì áy náy lắm! - Không cần đâu, con ko quen nhờ vả nguời khác nhiều quá, mẹ cứ lên xe anh Tùng đèo, lát con bắt xe ôm ra đó với mẹ sau. Tôi biết là Trúc cố tình lảng tránh sự gíup đỡ của tôi, mẹ em thấy em cuơng quýêt từ chối, bà cũng không dám nhờ vả tôi nữa. Em như ngầm nói cho tôi rằng, giữa chúng tôi mãi mãi chỉ nên giữ khoảng cách, và cái ranh giới mà em vẽ ra, tôi hòan tòan không bao giờ có thể chạm vào đuợc. Vì bên cạnh em đã có Tùng. ADVERTISEMENT Sau đó một thời gian, gia đình tôi có chút trục trặc trong công vịêc, tôi hòan thành và bảo vệ lụân án xong, vội tức tốc bay vào sài gòn, gíup mẹ mở thêm một chi nhánh công ty nữa, hình bóng em trong tim tôi tạm bị xóa nhòa, nhuờng chỗ cho công việc phát triển sự nghiệp của tôi. Hai năm sau, tôi trở về Hà Nội, mẹ tôi cũng cùng về, phần việc trong Sài Gòn có anh rể và chị gái tôi lo. Mẹ bắt đầu gịuc tôi lấy vợ để mau chóng ổn định, bà cũng thể hiện khát khao muốn có cháu nội. Nhưng tôi chưa thể tìm ra nguời con gái nào phù hợp với tôi, khiến cho tôi rung động như Trúc. Không biết giờ cô ấy thế nào? Có lẽ đã tốt nghiệp và đi xin việc làm rồi. Không biết giờ cô ấy thế nào, vẫn còn độc thân hay đã kết hôn với Tùng? Nghĩ đến thôi mà tim tôi đã đau nhói. Cầu mong cô ấy vẫn còn độc thân, thú thực hơn hai năm qua, đôi khi vì có những đầu óc thảnh thơi, tâm trí tôi lại một mực huớng về cô ấy. Cho nên hi vọng lần này trở về, tôi sớm có thể gặp lại nguời tôi thuơng mến bao năm qua, tôi rất mong muốn mình sẽ có cơ hội để tiếp cận cô ấy thêm lần nữa. Đúng là duyên số khéo trêu đùa chúng tôi, về bắc chưa bao lâu, tôi tình cờ gặp em và Tùng đang làm nhân viên chạy bàn ở một nhà hàng Nhật. Ban đầu tôi không tin vào mắt mình, phải cố gắng nhìn thật kĩ mới dám khẳng định đó là em, cho đến khi Tùng mang đồ ăn ra đặt ở bàn của tôi, tôi mới tin đó là sự thật. Tùng hình như vẫn còn nhớ tôi là ai, cho nên cậu ta sững sờ trong vài giây, rồi nhanh chóng rời đi, phục vụ những bàn khác. Trúc rót ruợu mời khách, em duờng như ko phát hiện ra tôi chính là vị khách đặc biệt. Cho đến khi tay tôi khẽ nắm lấy cổ tay em,em mới giật mình nhìn thẳng vào mặt tôi. Em lắp bắp - Anh Bình, là anh sao? Tôi cuời, dần nới lỏng tay em ra, đón lấy ly ruợu vang và đáp - Ừ, anh đây, ko ngờ lại gặp em ở đây!!em làm ở đây lâu chưa? - Cũng mới thôi, đuợc ba tháng, em đang chờ công ty gọi phỏng vấn, nên làm thêm ở đây cho đến khi nào chính thức nhận việc. - Còn Tùng cũng vậy sao? - Vâng, anh ấy cũng đang chờ việc. Tôi nửa muốn hỏi nửa cảm thấy mình hỏi câu này có phần hơi vô duyên nhưng lý trí trong tôi không thắng nổi sự tò mò. - Em và Tùng, giờ thế nào rồi? Nhắc đến Tùng, thái độ của em không còn khách sáo như cách đây mấy phút, nét tuơi vui hiện lên trong mắt em. - Bọn em vẫn thế, chúng em tính có việc làm rồi, năm sau chúng em sẽ làm đám cuới, thuê một căn nhà nhỏ làm tổ ấm cho hai đứa! Không hiểu sao khi nghe những gì em kể, tôi thấy tim mình quặn lên đâu đớn. Phải rồi, đuơng nhiên yêu lâu là phải cuới, tất lẽ dĩ ngẫu, vậy mà sao tôi lại buồn thê thảm đến thế. Tôi cố kéo một nụ cuời chúc mừng em, tiện tay nâng ly ruợu uống một hơi hết sạch. Em xin phép dời đi vì ở đây không cho phép phục vụ đuợc nói chuyện quá lâu với khách hàng. Tôi ngồi lặng lẽ ở góc bàn, quan sát hai nguời họ làm việc. Thi thoảng tôi thấy họ nhìn nhau cuời. Quả thật, tôi không thể phủ nhận rằng họ rất đẹp đôi, giữa họ tồn tại một thứ tình cảm dung dị và tôi không dám chắc, nếu đuợc yêu em, tôi có thể trao cho em thứ tình cảm ấy không? Chưa bao giờ tôi thấy mình kém tự tin, cảm thấy bản thân mình nhỏ bé trc một thằng đàn ông khác như vậy. Mẹ tôi ngày càng sốt sắng chuyện vợ con của tôi. 25 chưa yêu ai, bà lo lắng là đúng, rồi bà tổ chức ra những cuộc gặp mặt sặc mùi kinh tế, nghĩa là, bà thuờng tìm cho tôi những cô gái con của những trọc phú giàu có, nổi tiếng trong giới kinh doanh. Điều này khá có lợi cho việc phát triển công ty của gia đình tôi. Nhưng buồn cười ở chỗ, tôi không thể ýeu thuơng nổi những cô tiểu thư đỏng đảnh, suốt ngày đi shoping ăn chơi nhảy múa ấy đuợc. Có lần mẹ đưa cho tôi hai vé xem phim, bắt tôi đưa nguời ta đi, nhưng chưa tới rạp chiếu phim, cô gái kia đã nhảy tót xúông xe,lao thẳng vào trung tâm thuơng mại, mua sắm cả buổi chiều không xong. Tôi phải làm cu li xách hết túi này đến túi kia, và quan trọng hơn, tôi đuợc kiêm luôn vai trò thủ quỹ. Sau đó cô ta dắt tôi kên bar nhảy nhót bù khú với đám bạn. Và màn uống ruợu như mấy gã đàn ông, tôi thực sự khiếp sợ nếu như sau này cô ta làm vợ tôi. Càng tiếp xúc với những cô gái khác, tôi càng cảm thấy không ai có thể sánh bằng Trúc. Tiếc là tôi gần như không còn đến 1% cơ hội nữa. Một buổi chiều, tôi lang thang tới nhà hàng Nhật, hơn hai tháng nay tôi mới có cơ hội ghé đến quán này. Tôi bất ngờ truớc thông tin em và Tùng đã nghỉ việc ở quán cách đây một tuần. Có lẽ em và cậu ta đã đuợc mời phỏng vấn và đã có việc làm nên mới nghỉ ở đây. Nhưng khi nghe quản lý quán nói vì quán sắp sang cho nguời khác nên hai nguời buộc phải nghỉ việc, tôi ra lo lắng, không biết giờ em đã tìm đuợc việc khác chưa? Thời buổi kinh tế thị truờng, tìm một việc có thu nhập ổn định đâu có dễ. Cũng may, nhờ tập hồ sơ xin việc mà quản lý đưa cho, tôi có thể lần ra số điện thọai, địa chỉ nhà mới của em. Cũng chính từ đây, tôi đã đẩy cuộc đời em sang một buớc ngọăt mới, mà có lẽ, nếu đuợc chọn lựa lại, tôi dám thề là em sẽ ko bao giờ lựa chọn cuộc sống đầy nuớc mắt như thế! Tôi chủ động liên lạc với em qua điện thọai, Theo Afamily Yêu một người “bán mình chuộc cha” Qua 1 người bạn, tôi biết nàng đang cần tiền, gia đình sắp bị siết căn nhà cuối cùng vì không đủ khả năng trả món nợ cầm cố ngân hàng . Nàng cần một số tiền để trả ngân hàng trước khi cả gia đình bị đẩy ra lề đường và với đồng lương nhân viên VP, con số này chỉ có...
Nếu hỏi rằng tôi nghĩ gì về vợ của mình thì tôi sẽ không do dự mà nói ngay rằng "cô ấy rất tốt". Hơn mười năm qua, vợ đã vì chồng, vì con, vì gia đình này, tôi thừa nhận. Vấn đề lớn nhất giữa tôi và vợ tôi có lẽ chính là "khắc khẩu". Hễ nói chuyện gì, bàn chuyện gì thể nào rồi cũng cãi nhau. Tất nhiên, cuối cùng tôi vẫn là người xuống nước để kết thúc câu chuyện êm đẹp nhất có thể. Kinh nghiệm làm chồng bao năm giúp tôi đúc kết được một chân lý rằng Vợ thắng, vợ vui, cả nhà vui. Tôi thắng, tôi không được vui, cả nhà không được vui. Vả lại thua vợ một chút cũng chẳng tổn hại gì cả, chỉ đôi khi tinh thần có hơi ấm ức bức xúc một chút. Ảnh minh họa Pxfuel Tối hôm qua, trong lúc ngồi xem ti vi, vợ hỏi tôi - Em hỏi thật, anh trả lời thật lòng nhé. - Ừ! - Nếu như được chọn lại một lần nữa, anh có chọn em không? Tôi nhìn vợ, biết mình nên nói gì để vợ hài lòng rồi. Nhưng tôi chưa kịp trả lời thì vợ lại nói - Phải trả lời thật lòng đấy, giả sử thôi mà. - À, nói thật lòng thì chắc là không, vì anh và em khắc khẩu quá, cãi nhau nhiều cũng mệt. Chỉ chờ có thế, vợ liền lu loa lên rồi khóc. Vì sao cô ấy lại khóc thì chắc mọi người biết rồi đấy. Thật sự, phụ nữ thật là kỳ lạ. Đây không phải là lần đầu tiên vợ tôi giận dỗi khóc lóc kiểu này. Thỉnh thoảng vợ thường hỏi tôi những câu kiểu như "Em dạo này béo lên nhiều anh nhỉ?". Tôi trả lời "Ừ, em mập hơn hồi trước". Kết quả vợ giận. Vợ hỏi "Em và chị hàng xóm bằng tuổi nhau mà nhìn em già hơn chị ấy nhỉ?", tôi bảo "Vì chị ấy sướng, có phải làm gì đâu mà chả trẻ hơn em". Thế là vợ giận. Vợ bảo "Cái váy này hoa hậu mặc đẹp mà em mặc cứ như hài ấy nhỉ". Tôi bảo "Hoa hậu người ta dáng đẹp, em lại đi so với hoa hậu". Vợ giận nguyên một buổi tối. Thú thật, không phải là tôi không biết tính vợ tôi. Chỉ là tính tôi thật thà, không thích nịnh nọt hoa lá. Vả lại đôi khi vợ nói bất ngờ, tôi mất cảnh giác nên nghĩ gì nói nấy. Nhưng vợ tôi lại luôn cho rằng tôi chê bai cô ấy. Mà chê là cô ấy tự chê chứ tôi chưa tự dưng đi chê vợ bao giờ. Cho nên người ta nói phụ nữ hay thích tự mình làm khổ mình không sai. Tự dưng đi so sánh mình với hoa hậu rồi hỏi chồng ai đẹp hơn? Chồng khen hoa hậu đẹp hơn thì bảo chê vợ, mà khen vợ đẹp hơn thì bảo nói dối. Có những chuyện câu trả lời nó rõ ràng thế rồi vẫn cố tình hỏi chồng để gây chuyện. Mà hỏi xong lại cứ bắt chồng phải nói thật lòng, thế có khổ không? Lại trở lại câu chuyện ban đầu, khi vợ hỏi tôi nếu được lựa chọn lại tôi có còn chọn cô ấy không. Tôi nhớ rõ hôm trước mấy cô bạn thân của vợ đến chơi. Họ ngồi cùng nhau, vừa ăn uống vừa nói cười rôm rả ở phòng khách. Một chị than thở nếu có kiếp sau sẽ không lấy chồng, sống độc thân cho sướng. Một chị thì bảo nếu được chọn lại sẽ không chọn ông chồng hiện tại. Vợ tôi lúc đó cũng nói "Nếu tao được chọn lại tao cũng không chọn lão chồng tao bây giờ". Lúc đó tôi cũng ngồi ở đó, nhưng tôi có buồn có giận đâu. Vậy mà vẫn câu hỏi đó đổi lại là tôi trả lời thì lại sinh ra chuyện. Hôm qua, thấy vợ giận tôi rất cáu, chưa bao giờ tôi cáu như vậy. Tôi bảo vợ "Em rảnh quá thì lên mạng mà xem tiktok đi, cứ hỏi những câu vớ va vớ vẩn rồi giận dỗi. Em có biết nhiều cặp vợ chồng chia tay chẳng phải vì chuyện đao to búa lớn gì đâu mà là từ những chuyện vụn vặt vớ vẩn như vậy đấy". Thật không ngờ, vợ nghe tôi mắng xong lại im re không nói lại câu nào. Hóa ra phụ nữ lại cứ ưa roi vọt, chứ mỗi lần vợ giận, mình im lặng là vợ lại được đà lấn tới. Nhưng cứ qua mỗi lần cãi nhau vì những chuyện linh tinh kiểu này, tôi lại muốn nhắc anh em rằng muốn cửa nhà yên ổn, muốn vợ lúc nào cũng tươi vui thì đừng quên hai điều Một là, dù như thế nào, vợ vẫn luôn đúng, luôn nhất. Hai là, nếu vợ sai, hãy xem lại điều một. Đó là lý do người Anh có câu "happy wife, happy life" tôi tạm dịch là Vợ vui lòng, cuộc sống hạnh phúc. Theo Dân trí
- Em có cần phải mua gì tới không? Tôi hớn hở chạy ra xe đưa cho em gỉo hoa quả và bảo - Anh chuẩn bị hết rồi, giờ thì chỉ cần đến gặp mẹ chồng tuơng lai của em thôi. Ngồi trên xe, em cứ thấp thỏm ko yên, tôi phải công tác tư tuởng để em bớt hồi hộp. Cũng phải, lần đầu tiên gặp gỡ nguời lớn, lại trong hòan cảnh như thế này, ắt hẳn cô gái nào cũng lo sợ. Tôi luôn miệng trấn an em rằng mẹ tôi nhìn bề ngòai hơi sắc sảo, nhưng tính tình thì ko đến nỗi nào. Em có vẻ yên tâm hơn, nhưng tôi không ngờ cuộc gặp gỡ lại biến thành cuộc chiến tranh kinh hoàng mà nguời khơi mào lại chính là mẹ tôi. Cất xe vào gara, tôi dắt tay em lên nhà, mẹ tôi lúc bấy giờ đang ngồi ở phòng khách. Tôi lập tức dắt em đến gần mẹ, giới thịêu luôn - Mẹ, hôm nay con dẫn Trúc về ra mắt mẹ này. - Dạ, cháu chào bác ạ! Mẹ tôi vẫn đang chúi mũi vào mớ giấy tờ, thậm chí còn không ngẩng đầu lên. Tôi sót ruột lên tiếng - Kìa mẹ, khách đến nhà chơi, mẹ dẹp mấy thứ này sang một bên đi, lát làm sau. Mẹ tôi chau mày lộ rõ vẻ khó chịu, bả chép miệng nói bóng gío - Khách nào mà quan trọng hơn chỗ hóa đơn tiền tỉ này chứ? Trúc hoang mang nhìn tôi. Tay em run bần bật, tôi nắm tay em chặt hơn. Càng nghĩ càng ấm ức. Rõ ràng tôi đã thông báo cho mẹ tôi truớc về chuyện ra mắt. Vậy mà mẹ tôi lại hành xử dửng dưng như vậy, ko biết bà có ý định gì nữa. Hôm nay Trúc mặc một chíêc váy liền màu trắng, dài đến đầu gối, mái tóc đen buông xõa ngang lưng. Thọat nhìn đã thấy tóat lên vẻ hiền dịu. Tôi đã cố tình chọn cho em bộ váy này để mẹ tôi có thể hiểu đuợc, em là nguời giản dị, chỉn chu, nhưng thậm chí bà ko thèm liếc một cái xem khách nhà mình mặt ngang mũi dọc ra sao. Tôi bảo Trúc ngồi xuống ghế. Hai đứa tôi ngồi đối diện mẹ. Tôi kiên nhẫn nói. - Mẹ có thể nghĩ là con ko nghiêm túc, con nông nổi nên mới quýêt định đi đến hôn nhân với Trúc. Nhưng từ trước tới nay, con ko có cảm giác với ai ngòai Trúc. Thế nên chuyện đám cuới lần này là con và cô ấy hòan tòan tự nguyện. Dù là mẹ ko hòan tòan tán thành, con biết là mẹ chưa chuẩn bị tâm lý xong. Nhưng mà con mong mẹ ủng hộ. Mẹ tôi gỡ cặp kính bỏ xuống bàn, lúc này bà nhìn thẳng về huớng chúng tôi. Bà hỏi lại. - Nghĩa là anh quýêt định rồi đúng không? Sau này không hối hận? - Vâng, tuyệt đối ko hối hận. - Vậy thì mẹ còn lý do gì để ngăn cản nữa? Chỉ sợ có nhiều thứ mà anh chưa kịp nhìn thấu thôi. – Mẹ tôi nói đầy ẩn ý. Bà ấy quay sang hỏi Trúc. - Cháu là nhân viên cấp duới của Bình đúng không? Em e ngại đáp lại ” Dạ, vâng “ - Vậy thì chắc cháu cũng hiểu, vị trí của thằng Bình là vị trí mà biết bao nhiêu nguời muốn ngồi vào. Công ty này đã họat động mấy chục năm nay, tiếng tăm trên thuơng trừơng ko phải là ko có. Trước giờ nó chỉ lao đầu vào làm việc, ko hề có tí kinh nghiệm yêu đuơng, nhưng nó ” Ong buớm ” bên ngòai ko bao giờ gây hậu quả. Có chăng lần này là một sự sai lầm, hay đúng hơn, biết đâu lại có bàn tay khéo léo sắp đặt. - Kìa mẹ!!! Tôi nghe đến đây thì lập tức muốn ngăn mẹ tôi lại. Mẹ tôi là nguời quá từng trải, mỗi lời nói của bà còn sắc hơn dao, chắc chắn sẽ làm tổn thuơng nguời nghe ghê gớm. Trúc mới tiếp xúc với bà lần đẫu nghe những lời này, làm sao cô ấy chịu nổi. Nhưng bà ko dừng lại, bà tiếp - Thằng Bình nó còn trẻ, nó chưa hiểu rõ về lòng dạ con nguời. Bác đã dạy bảo nó rất nhiều, nhưng nó hành động cảm tính nhiều hơn lý trí. Cho nên nó hay bị lợi dụng. Không biết cháu làm việc với nó nhiều, cháu có nhận ra điều đó không? - Dạ???? Trúc lắp bắp không biết nên trả lời thế nào, em hoang mang đến nỗi sắp bật khóc. ADVERTISEMENT Video đang HOT Mẹ tôi thấy thế bà khẽ nhếch mép cuời, có vẻ rất hả hê khi lần luợt dùng lời nói bại Trúc. Tôi không kiên nhẫn đuợc nữa. Tức tối đứng dậy, kéo luôn theo Trúc đứng lên. - Đủ rồi, mẹ hơi quá đáng rồi đấy. Từ đầu đến cuối mẹ ám chỉ cô ấy gài con, lừa con. Chuyện cô ấy có thai là do con gây ra. Con là đàn ông, con chịu trách nhiệm là điều đuơng nhiên. Mẹ ko tán thành thì con cũng đã quýêt như vậy rồi. Con đưa cô ấy về. Tôi toan dắt Trúc đi thì bà gọi lại - Khoan đã, đã tới đây rồi thì dùng bữa cơm rồi về. Nhà này đâu hẹp hòi đến mức ko đãi khách đc một bữa. Mẹ dặn gíup việc làm cơm từ sớm rồi. Bây giờ dọn lên đuợc chưa? - Dạ, cháu cảm ơn bác, nhưng bác ko cần khách sáo đâu ạ, cháu ăn ở nhà rồi ạ - Sao? Chê cơm nhà bác khó nuốt à? - Không, không ạ, cháu ko có ý đó. - Vậy thì đừng từ chối. Nếu ko dễ gây hiểu lầm cho chủ nhà lắm. Tôi thậm chí còn hồi hộp hơn, cuộc đối thọai giữa hai nguời sặc mùi đạn. Tôi không dám tuởng tuợng sau này về chung một nhà cuộc sống sẽ ra sao nữa. Tôi thương Trúc vô cùng. Em hiền lành như thế kỉêu gì mẹ tôi cũng bắt nạt. Tôi tự nhủ, cuới xong phải ra ở riêng, nếu ko tôi cũng ko đc yên ổn ngày nào. Thôi thì lo từng chuyện một, giải quýêt từng thứ một đã. Mẹ tôi đi xuống bếp, Trúc biết ý nên cũng đi theo, vào phụ gíup dọn cơm. Tôi lo lắng bám theo sau. Tôi rất sợ lại xảy ra chuỵên gì. Hôm nay nhà tôi chuẩn bị khá nhiều món. Dù sao thì mẹ tôi cũng ko quá tuyệt tình, cũng nể mặt tôi mà làm một mâm cơm ra trò. Trúc định dọn bát lên thì mẹ tôi ngăn lại. Bà bảo em là khách, những việc này để cho gíup vịêc làm. Mình phải biết vị trí của mình ở đâu mà cư xử. Thế rồi em ko dám động vào thứ gì, ngồi ở bàn chờ gíup việc bưng lên. Ba người ngồi một bàn, không khí căng thẳng như sắp bàn chuyện chiến sự. Tôi hỏi về chuyện chị gái và anh rể ở trong Nam hịên đang làm ăn thê nào để xua tan bầu không khí căng thẳng. Cho đến khi gíup việc dọn đầy đủ các món lên. Mẹ tôi giơ đôi đũa chiếc dài chiếc ngắn, bực dọc gọi gíup vịêc. Bà mắng - Tôi nói bao nhiêu lần rồi. Dọn cơm thì phải so đũa, bằng nhau thì hẵng đem lên. Chíêc dài chiếc ngắn, ăn làm sao đc. Cái gì cũng phải có giá trị tuơng xứng biết không? Bà quay sang hỏi Trúc. - Cháu xem đũa của cháu có bị thế ko? Có thì tráo đổi là xong, ngắn đi với ngắn, dài thì nên đi với dài. Cháu thấy có đúng không? Lại một câu nói đầy hàm ý, mong là Trúc ko chạnh lòng. Tự dưng tôi hối hận khi đưa em về đây. Trong bữa cơm, em thậm chí còn ko dám gắp thứ gì. Tôi hoan hỉ gắp cho mẹ trứơc, rồi gắp cho em miếng suờn nuớng. Em cuời, cảm ơn tôi. Nhưng than ôi vừa đưa lên mịêng em đã mắc ói, bụm mịêng đứng dậy chạy thẳng vào nhà vệ sinh. Tôi lo lắng chạy theo sau. Em nôn thốc nôn tháo mặc dù chưa ăn đựơc thứ gì. Em trở ra, guơng mặt xanh xao. Tôi lo lắng hỏi. - Em không khoẻ à? Hay khó chịu ở đâu? - Em không sao, chỉ là hơi khó chịu trong bụng chút thôi. - Em mệt thì để anh đưa về - Em không sao, vừa ngồi xuống đã bỏ về thì ko phải phép. Anh vào trứơc đi, em rửa mặt xong em vào. Tôi đành lủi thủi đi vào bàn truớc. Mẹ tôi chau mày khó chịu, bà bảo - Anh hỏi nguời ta, cơm nhà này có khó ăn đến mức phải nôn oẹ thế không? Mẹ tôi cố tình nói to để Trúc nghe thấy. Em dừng lại ở cửa nhà vệ sinh, mặt lấm tấm nước, em luôn mịêng xin lỗi. Em có lỗi gì đâu chứ. Sao mẹ tôi ko chịu hiểu là nguời có thai cơ thể hay khó chịu, ăn uống ko ngon mịêng. Tôi dìu em vào ghế. Em e dè ngồi xuống, cầm đũa nhưng ko dám gắp, tôi động viên - Em cố ăn một chút đi, từ nãy em đã ăn đuợc gì đâu. Em cố gắng kìm nén cơn buồn nôn, đưa miếng suờn lên miệng một lần nữa nhưng thất bại. Em lại tiếp tục muốn ói. Mẹ tôi hắng gịong nói to - Thôi anh đưa nguời ta về, ngồi ăn như thế này còn gì là ngon nữa. Tôi vỗ nhẹ vào vai em, an ủi, bảo rằng tôi đưa em đi ăn cháo cho dễ tiêu. Em giấu mệt mỏi, cẩn thận chào mẹ tôi rồi buớc ra cổng. Tôi cùng chào mẹ rồi đi luôn. Không ngờ bữa cơm đầu tiên lại ra cớ sự này, tôi không trách gì em, vì em cũng đã quá mệt mỏi rồi. Tôi dẫn e đi ăn cháo, trên đuờng đi, em bấn lọan tự trách mình ko tốt, gây thiện cảm xấu với mẹ tôi. Nhìn em tôi lại càng thuơng. Nguời con gái này vì tôi mà phải chịu cực khổ. - Em có cần phải mua gì tới không? Tôi hớn hở chạy ra xe đưa cho em gỉo hoa quả và bảo - Anh chuẩn bị hết rồi, giờ thì chỉ cần đến gặp mẹ chồng tuơng lai của em thôi. Ngồi trên xe, em cứ thấp thỏm ko yên, tôi phải công tác tư tuởng để em bớt hồi hộp. Cũng phải, lần đầu tiên gặp gỡ nguời lớn, lại trong hòan cảnh như thế này, ắt hẳn cô gái nào cũng lo sợ. Tôi luôn miệng trấn an em rằng mẹ tôi nhìn bề ngòai hơi sắc sảo, nhưng tính tình thì ko đến nỗi nào. Em có vẻ yên tâm hơn, nhưng tôi không ngờ cuộc gặp gỡ lại biến thành cuộc chiến tranh kinh hoàng mà nguời khơi mào lại chính là mẹ tôi. Cất xe vào gara, tôi dắt tay em lên nhà, mẹ tôi lúc bấy giờ đang ngồi ở phòng khách. Tôi lập tức dắt em đến gần mẹ, giới thịêu luôn - Mẹ, hôm nay con dẫn Trúc về ra mắt mẹ này. - Dạ, cháu chào bác ạ! Mẹ tôi vẫn đang chúi mũi vào mớ giấy tờ, thậm chí còn không ngẩng đầu lên. Tôi sót ruột lên tiếng - Kìa mẹ, khách đến nhà chơi, mẹ dẹp mấy thứ này sang một bên đi, lát làm sau. Mẹ tôi chau mày lộ rõ vẻ khó chịu, bả chép miệng nói bóng gío - Khách nào mà quan trọng hơn chỗ hóa đơn tiền tỉ này chứ? Trúc hoang mang nhìn tôi. Tay em run bần bật, tôi nắm tay em chặt hơn. Càng nghĩ càng ấm ức. Rõ ràng tôi đã thông báo cho mẹ tôi truớc về chuyện ra mắt. Vậy mà mẹ tôi lại hành xử dửng dưng như vậy, ko biết bà có ý định gì nữa. Hôm nay Trúc mặc một chíêc váy liền màu trắng, dài đến đầu gối, mái tóc đen buông xõa ngang lưng. Thọat nhìn đã thấy tóat lên vẻ hiền dịu. Tôi đã cố tình chọn cho em bộ váy này để mẹ tôi có thể hiểu đuợc, em là nguời giản dị, chỉn chu, nhưng thậm chí bà ko thèm liếc một cái xem khách nhà mình mặt ngang mũi dọc ra sao. Tôi bảo Trúc ngồi xuống ghế. Hai đứa tôi ngồi đối diện mẹ. Tôi kiên nhẫn nói. - Mẹ có thể nghĩ là con ko nghiêm túc, con nông nổi nên mới quýêt định đi đến hôn nhân với Trúc. Nhưng từ trước tới nay, con ko có cảm giác với ai ngòai Trúc. Thế nên chuyện đám cuới lần này là con và cô ấy hòan tòan tự nguyện. Dù là mẹ ko hòan tòan tán thành, con biết là mẹ chưa chuẩn bị tâm lý xong. Nhưng mà con mong mẹ ủng hộ. Mẹ tôi gỡ cặp kính bỏ xuống bàn, lúc này bà nhìn thẳng về huớng chúng tôi. Bà hỏi lại. - Nghĩa là anh quýêt định rồi đúng không? Sau này không hối hận? - Vâng, tuyệt đối ko hối hận. - Vậy thì mẹ còn lý do gì để ngăn cản nữa? Chỉ sợ có nhiều thứ mà anh chưa kịp nhìn thấu thôi. – Mẹ tôi nói đầy ẩn ý. Bà ấy quay sang hỏi Trúc. - Cháu là nhân viên cấp duới của Bình đúng không? Em e ngại đáp lại ” Dạ, vâng “ - Vậy thì chắc cháu cũng hiểu, vị trí của thằng Bình là vị trí mà biết bao nhiêu nguời muốn ngồi vào. Công ty này đã họat động mấy chục năm nay, tiếng tăm trên thuơng trừơng ko phải là ko có. Trước giờ nó chỉ lao đầu vào làm việc, ko hề có tí kinh nghiệm yêu đuơng, nhưng nó ” Ong buớm ” bên ngòai ko bao giờ gây hậu quả. Có chăng lần này là một sự sai lầm, hay đúng hơn, biết đâu lại có bàn tay khéo léo sắp đặt. - Kìa mẹ!!! Tôi nghe đến đây thì lập tức muốn ngăn mẹ tôi lại. Mẹ tôi là nguời quá từng trải, mỗi lời nói của bà còn sắc hơn dao, chắc chắn sẽ làm tổn thuơng nguời nghe ghê gớm. Trúc mới tiếp xúc với bà lần đẫu nghe những lời này, làm sao cô ấy chịu nổi. Nhưng bà ko dừng lại, bà tiếp - Thằng Bình nó còn trẻ, nó chưa hiểu rõ về lòng dạ con nguời. Bác đã dạy bảo nó rất nhiều, nhưng nó hành động cảm tính nhiều hơn lý trí. Cho nên nó hay bị lợi dụng. Không biết cháu làm việc với nó nhiều, cháu có nhận ra điều đó không? - Dạ???? Trúc lắp bắp không biết nên trả lời thế nào, em hoang mang đến nỗi sắp bật khóc. Mẹ tôi thấy thế bà khẽ nhếch mép cuời, có vẻ rất hả hê khi lần luợt dùng lời nói bại Trúc. Tôi không kiên nhẫn đuợc nữa. Tức tối đứng dậy, kéo luôn theo Trúc đứng lên. - Đủ rồi, mẹ hơi quá đáng rồi đấy. Từ đầu đến cuối mẹ ám chỉ cô ấy gài con, lừa con. Chuyện cô ấy có thai là do con gây ra. Con là đàn ông, con chịu trách nhiệm là điều đuơng nhiên. Mẹ ko tán thành thì con cũng đã quýêt như vậy rồi. Con đưa cô ấy về. Tôi toan dắt Trúc đi thì bà gọi lại - Khoan đã, đã tới đây rồi thì dùng bữa cơm rồi về. Nhà này đâu hẹp hòi đến mức ko đãi khách đc một bữa. Mẹ dặn gíup việc làm cơm từ sớm rồi. Bây giờ dọn lên đuợc chưa? - Dạ, cháu cảm ơn bác, nhưng bác ko cần khách sáo đâu ạ, cháu ăn ở nhà rồi ạ - Sao? Chê cơm nhà bác khó nuốt à? - Không, không ạ, cháu ko có ý đó. - Vậy thì đừng từ chối. Nếu ko dễ gây hiểu lầm cho chủ nhà lắm. Tôi thậm chí còn hồi hộp hơn, cuộc đối thọai giữa hai nguời sặc mùi đạn. Tôi không dám tuởng tuợng sau này về chung một nhà cuộc sống sẽ ra sao nữa. Tôi thương Trúc vô cùng. Em hiền lành như thế kỉêu gì mẹ tôi cũng bắt nạt. Tôi tự nhủ, cuới xong phải ra ở riêng, nếu ko tôi cũng ko đc yên ổn ngày nào. Thôi thì lo từng chuyện một, giải quýêt từng thứ một đã. Mẹ tôi đi xuống bếp, Trúc biết ý nên cũng đi theo, vào phụ gíup dọn cơm. Tôi lo lắng bám theo sau. Tôi rất sợ lại xảy ra chuỵên gì. Hôm nay nhà tôi chuẩn bị khá nhiều món. Dù sao thì mẹ tôi cũng ko quá tuyệt tình, cũng nể mặt tôi mà làm một mâm cơm ra trò. Trúc định dọn bát lên thì mẹ tôi ngăn lại. Bà bảo em là khách, những việc này để cho gíup vịêc làm. Mình phải biết vị trí của mình ở đâu mà cư xử. Thế rồi em ko dám động vào thứ gì, ngồi ở bàn chờ gíup việc bưng lên. Ba người ngồi một bàn, không khí căng thẳng như sắp bàn chuyện chiến sự. Tôi hỏi về chuyện chị gái và anh rể ở trong Nam hịên đang làm ăn thê nào để xua tan bầu không khí căng thẳng. Cho đến khi gíup việc dọn đầy đủ các món lên. Mẹ tôi giơ đôi đũa chiếc dài chiếc ngắn, bực dọc gọi gíup vịêc. Bà mắng - Tôi nói bao nhiêu lần rồi. Dọn cơm thì phải so đũa, bằng nhau thì hẵng đem lên. Chíêc dài chiếc ngắn, ăn làm sao đc. Cái gì cũng phải có giá trị tuơng xứng biết không? Bà quay sang hỏi Trúc. - Cháu xem đũa của cháu có bị thế ko? Có thì tráo đổi là xong, ngắn đi với ngắn, dài thì nên đi với dài. Cháu thấy có đúng không? Lại một câu nói đầy hàm ý, mong là Trúc ko chạnh lòng. Tự dưng tôi hối hận khi đưa em về đây. Trong bữa cơm, em thậm chí còn ko dám gắp thứ gì. Tôi hoan hỉ gắp cho mẹ trứơc, rồi gắp cho em miếng suờn nuớng. Em cuời, cảm ơn tôi. Nhưng than ôi vừa đưa lên mịêng em đã mắc ói, bụm mịêng đứng dậy chạy thẳng vào nhà vệ sinh. Tôi lo lắng chạy theo sau. Em nôn thốc nôn tháo mặc dù chưa ăn đựơc thứ gì. Em trở ra, guơng mặt xanh xao. Tôi lo lắng hỏi. - Em không khoẻ à? Hay khó chịu ở đâu? - Em không sao, chỉ là hơi khó chịu trong bụng chút thôi. - Em mệt thì để anh đưa về - Em không sao, vừa ngồi xuống đã bỏ về thì ko phải phép. Anh vào trứơc đi, em rửa mặt xong em vào. Tôi đành lủi thủi đi vào bàn truớc. Mẹ tôi chau mày khó chịu, bà bảo - Anh hỏi nguời ta, cơm nhà này có khó ăn đến mức phải nôn oẹ thế không? Mẹ tôi cố tình nói to để Trúc nghe thấy. Em dừng lại ở cửa nhà vệ sinh, mặt lấm tấm nước, em luôn mịêng xin lỗi. Em có lỗi gì đâu chứ. Sao mẹ tôi ko chịu hiểu là nguời có thai cơ thể hay khó chịu, ăn uống ko ngon mịêng. Tôi dìu em vào ghế. Em e dè ngồi xuống, cầm đũa nhưng ko dám gắp, tôi động viên - Em cố ăn một chút đi, từ nãy em đã ăn đuợc gì đâu. Em cố gắng kìm nén cơn buồn nôn, đưa miếng suờn lên miệng một lần nữa nhưng thất bại. Em lại tiếp tục muốn ói. Mẹ tôi hắng gịong nói to - Thôi anh đưa nguời ta về, ngồi ăn như thế này còn gì là ngon nữa. Tôi vỗ nhẹ vào vai em, an ủi, bảo rằng tôi đưa em đi ăn cháo cho dễ tiêu. Em giấu mệt mỏi, cẩn thận chào mẹ tôi rồi buớc ra cổng. Tôi cùng chào mẹ rồi đi luôn. Không ngờ bữa cơm đầu tiên lại ra cớ sự này, tôi không trách gì em, vì em cũng đã quá mệt mỏi rồi. Tôi dẫn e đi ăn cháo, trên đuờng đi, em bấn lọan tự trách mình ko tốt, gây thiện cảm xấu với mẹ tôi. Nhìn em tôi lại càng thuơng. Nguời con gái này vì tôi mà phải chịu cực khổ. Theo Afamily Vợ hiền, xinh đẹp vẫn chưa đủ, vì sao đàn ông cứ phải ngoại tình mới vui? Đàn bà thường hay thắc mắc, tự hỏi hoặc tự trách mình, tại sao mình hiền lành, ngoan ngoãn, chu đáo với gia đình như thế này mà chồng vẫn chạy theo bồ? Mà các cô bồ một là ghê gớm, cũng chẳng phải hạng xinh đẹp cho lắm, cũng không phải là vợ thua về nhan sắc. Vậy mà, đàn ông vẫn...
nếu được chọn lại em có lấy anh không