Này! Mau Buông Cô Ấy Ra. Ngày Diệp Sơ ra đời, đúng vào lúc lập xuân, tục ngữ có câu "Năm mới bắt đầu bằng mùa xuân, xuân sang vạn vật đều tái sinh", cho nên mẹ cô liền lấy tên này đặt cho cô bé. Lúc Diệp Sơ mới sinh, không gian vô cùng yên tĩnh. Yên tĩnh đến mức Truyện Này! Mau Buông Cô Ấy Ra - Chương 53. Với khả năng của Vệ Bắc, dạy dỗ loại người như Lục Lượng căn bản như ăn một bữa ăn sáng, hai cú đánh liên tiếp khiến hắn ngã lăn ra đất, Diệp Sơ thấy tên kia chưa đánh trả mà Vệ Bắc vẫn còn muốn tiếp tục dạy dỗ tên kia,sợ sinh ra chuyện rắc rối, vội Truyện Này! Mau Buông Cô Ấy Ra có nội dung thật hài hước khi mà nam chính lại đi hù nữ chính là nếu mà không thi đỗ đai Này, Buông Cô Ấy Ra! Ức Cẩm ebook. Này, Buông Cô Ấy Ra! EPUB. Này, Buông Cô Ấy Ra! full. Tìm hiểu thêm. văn chương cam Báo Thanh Hóa: 2019 577 bìa mềm. 580 Fangcui thông tin tác giả: Ức Cẩm - Một cô gái sôi nổi, tự do, thích đọc và viết. Cô là tác giả của trang web văn học Tấn Vào giờ phút này, cho dù Diệp Sơ có bình tĩnh lại thì đầu óc của cô cũng trống rỗng, cô không kịp suy nghĩ nhiều, liền cắn xuống. Mãi về sau, có người hỏi Vệ Bắc có cảm giác gì về nụ hôn đầu, cậu lúc nào cũng cau mày nói ra mấy từ vàng ngọc: "Đẫm máu." eHBFOo. Edit Quin Beta Hoa Tuyết Trấn Bắc Thủy là một trấn du lịch gần biển. Chỗ ngồi trong khu vực biểu diễn cá heo đã chật kín. Mới tháng sáu nhưng tiết trời đã bắt đầu oi bức, mỗi du khách đều cầm một cái quạt nhỏ, ánh mắt mong chờ nhìn lên phía sân khấu, tiếng nhạc rộn rã khuấy động bầu không khí. Buổi biểu diễn sắp bắt đầu. Sở Điềm cũng ngồi ở khu vực khán giả, mái tóc đen nhánh xõa trên vai, trên đầu đội một chiếc mũ che nắng màu trắng sữa, vành mũ lớn hơn hẳn khuôn mặt của cô. Cô mặc một chiếc áo ngắn tay màu trắng tinh, trên vai áo thêu vài bông hoa li ti, quần short jean, giày trắng. Sạch sẽ hoạt bát. Lục Hiện ngồi cạnh đưa cho cô một bịch khoai tây chiên “Bực mình à?” Sở Điềm cầm lấy một miếng bỏ vào miệng “Chân mọc trên người anh, tôi bực làm gì.” “Đợt trước em đã làm việc liên tục trong phòng thu âm, khó khăn lắm mới hoàn thành công việc. Mọi người đều hài lòng, anh cho em vài ngày phép, thế mà em không ở nhà ngủ nghỉ lại chạy đến đây.” Lục Hiện đưa cho cô bình nước, nói tiếp “Đi du lịch cũng được, nhưng sao không chọn chỗ nào tốt tốt ấy, chỗ này đâu có nổi tiếng.” Sở Điềm và Lục Hiện là diễn viên lồng tiếng chung một phòng làm việc, âm thanh hoàn mỹ, thay đổi đa dạng. Khoảng hai năm gần đây, vai nam nữ chính của các bộ phim truyền hình và điện ảnh lớn trong nước đều do họ lồng tiếng. Lục Hiện là người phụ trách một nhóm, theo đuổi Sở Điềm đã nửa năm nhưng cô gái này dầu muối không ăn, trừ công việc ra thì không thể không tiếp xúc gì với anh ta nữa, từ trước đến giờ, cô vẫn duy trì khoảng cách lịch sự với anh ta. Lục Hiện nghe nói cô đến chỗ này du lịch nên làm trước báo sau, đi theo đến đây. Âm nhạc bỗng nhiên thay đổi, đám đông khán giả đang xôn xao dần yên tĩnh. Người dẫn chương trình trên sân khấu nói một tràng máy móc, cuối cùng giơ tay lên “Chào mừng anh huấn luyện viên cá heo đẹp trai của chúng ta bước ra sân khấu!” Sau đó mười mấy giây, một người đàn ông trẻ bước ra từ cánh gà, áo thun màu đen, quần đùi đen viền vàng hai bên, giày cao su đen, trong tay xách theo một thùng cá nhỏ. Huấn luyện viên có vẻ rất đẹp trai, khán giả ngồi ở phía trước sân khấu hét lớn nên những người ngồi sau cũng ồn ào theo, vẻ mặt anh ta vẫn bình thản, thậm chí có một chút lạnh lùng, chắc là thấy nhiều thành quen. Đặt thùng cá cạnh bảng đạo cụ, cúi đầu chào khán giả, ngón tay út đặt lên môi thổi một cái, tiếng huýt sáo vang vọng cả khu, bốn chú cá heo nhỏ trồi lên xếp thành hàng, nhịp nhàng vỗ tay. Tiếp theo vẫn là vỗ tay, cúi đầu chào, giữ nguyên tư thế, nhảy qua vòng, các bài biểu diễn liên tục. Sở Điềm chăm chú nhìn sân khấu không dời mắt, Lục Hiện nghiêng đầu hỏi cô “Hay đến vậy à?” Sở Điềm không trả lời, trong đầu không ngừng nhớ về mấy câu nói nhói tim mình vào ba năm trước. “Cô là hoa khôi của trường, tôi là con nhà giàu, tổ hợp này cô thấy nghiêm túc bao giờ chưa?” “Chơi đùa vậy thôi, đừng xem là thật.” “Tôi có vợ sắp cưới rồi.” Đúng là oan gia ngõ hẹp. Buổi biểu diễn kết thúc, huấn luyện viên rời sân khấu, Sở Điềm nhét khoai tây chiên vào tay Lục Hiện “Tôi đi nhà vệ sinh.” “Ôi, anh đi với em?” “Không cần.” Sở Điềm đi men theo sân khấu ra hậu trường, ánh sáng ở đây rất mờ, một bên là hậu trường biểu diễn được dựng lên nhờ giá đỡ bằng gỗ, bên kia là các loại đạo cụ bày bừa bộn lung tung. Huấn luyện viên đang đưa lưng về phía cô, xoay người vớt một con cá nhỏ từ thùng lớn vào cái xô nhựa. Bóng lưng này thân thuộc biết nhường nào. Sở Điềm đã từng nhiều lần nhảy từ sau lên, nằm trên lưng anh, ghìm cổ anh mà đe dọa “Nói nhanh, nói anh yêu em muốn chết đi.” Lần nào người kia cũng đùa nghịch lưu manh, với tay ra sau xuyên qua lớp vải nhéo chỗ thịt non trên đùi cô, cực kì phách lối, ép cô phải chịu thua xin tha. Sở Điềm thăm dò gọi một tiếng “Hoắc Phong?” Tấm lưng kia bỗng cứng đờ, vài giây sau, anh mới đứng thẳng lên, quay đầu nhìn cô. Dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Sở Điềm vẫn ngây người một lúc “Đúng là anh thật.” Tim của Hoắc Phong lỡ một nhịp, xô nhựa đựng cá bị ngón tay thon dài của anh nắm chặt. “Sao anh lại ở đây.” “Sao em lại ở đây.” Hai người đồng thanh lên tiếng. Bầu không khí hơi xấu hổ, Hoắc Phong nhìn Sở Điềm trước mặt mình, ba năm không gặp, cô vẫn như ngày xưa, mái tóc dài xinh đẹp, làn da trắng nõn, khuôn mặt đẹp đến hoàn mỹ. Trong phút chốc, thời gian như quay lại những năm đại học, hai người dính nhau cả ngày, hoành hành ngang ngược ở trường. Chỉ thoáng vài giây, nét mặt anh khôi phục bình thường, cười nói “Đã lâu không gặp.” Sở Điềm nhìn bộ đồ lao động huấn luyện viên mà anh đang mặc và xô cá con anh xách, hỏi lại lần nữa “Sao anh lại ở đây?” Hoắc Phong nhún vai “Làm việc.” Sở Điềm kiềm chế trái tim đang nhảy bang bang, ngoài miệng thì chẳng hề lưu tình “Làm gì? Người thừa kế thử trải nghiệm cuộc sống à?” “…Ừ.” “Rảnh rỗi nhỉ.” Sở Điềm giả vờ lơ đãng liếc nhìn xung quanh, “Vợ sắp cưới của anh đâu, không ở cạnh anh hả?” “Ừm.” Hoắc Phong đáp hời hợt, rồi xoay người lại tiếp tục mò trong thùng ra một nắm cá nhỏ, mang sang thả vào thùng khác. Hai người im lặng chẳng nói năng gì, bầu không khí đông cứng lại, may mà có một cô gái trẻ ở phía sau chạy tới, phá vỡ sự im lặng “Anh Phong! Sao anh còn đứng đây? Mọi người tìm anh nãy giờ rồi kìa.” Cô gái nhìn Sở Điềm đứng đối diện Hoắc Phong, trong mắt tràn đầy thắc mắc. Điện thoại của Sở Điềm vang lên, cô nhận máy “Lục Hiện.” Âm thanh đầu bên kia điện thoại hơi ồn ào “Sao chưa quay về? Em đến bên trái sân khấu luôn đi, có trò vui này.” Sở Điềm ừ một tiếng rồi cúp điện thoại, sau đó ngẩng đầu nhìn Hoắc Phong “Tôi đi đây.” Hoắc Phong nhìn chằm chằm vào mắt cô trong giây lát, vừa gặp ánh nhìn của cô thì rời đi “Ừa.” Sở Điềm đi trở lại hướng lối ra, cô luôn cảm thấy sau lưng có một ánh mắt nóng rực nhìn mình, nhịn không được nên quay lại nhìn, nhưng nơi đó đã không còn ai nữa, chắc anh đã đi ra ở lối khác. Sở Điềm cười tự giễu, tự mình đa tình cho lắm vào. Bị bỏ một lần còn chưa đủ sao. Cô vuốt vuốt tóc, bước nhanh về phía sân khấu, vừa liếc mắt đã thấy bên trái khu biểu diễn xếp một hàng dài, Lục Hiện đứng trong hàng đang nhìn quanh, trông thấy Sở Điềm thì giơ tay vẫy vẫy cô “Ở đây.” Sở Điềm đi qua “Có gì vậy?” “Chụp ảnh với cá heo, con gái mấy em đều thích mà nhỉ, nghe nói còn có thể hôn nó nữa.” Lục Hiện đẩy cô đứng vào hàng, còn mình đứng qua một bên. Sở Điềm không mấy hứng thú “Em không thích chụp, chúng ta đi thôi.” “Đừng, bắt đầu ngay thôi, họ đang gọi người kìa.” Lục Hiện chỉ chỉ về phía trước, Sở Điềm nhìn theo thì thấy Hoắc Phong đang xách xô nhựa đi sang bên này. Cô hơi lo lắng, giờ muốn tránh cũng không kịp nữa rồi. Hoắc Phong thấy cô thì cũng hơi ngẩn ra một chút, lại nhìn sang người đàn ông đứng cạnh cô, nhìn tới nhìn lui, sau đó ổn định tinh thần bước đến, đặt xô nhựa xuống, phất tay ra hiệu cho nhân viên chụp ảnh ở gần đó bắt đầu. “Mỗi lần một người, những người khác lui ra sau một chút.” Vẻ mặt anh lạnh băng. Lục Hiện nghe thế thì lùi ra sau, Sở Điềm ngồi xổm xuống cạnh bể. Hoắc Phong bắt mấy con cá nhỏ để vào trong bể để dụ cá heo, đôi mắt nhìn chăm chú vào mặt nước, giọng rất khẽ “Bạn à?” Chữ “ừ” đã đến bên miệng, nhưng ma xui quỷ khiến sao, Sở Điềm lại thốt thành “Bạn trai.” Xem như chút trả thù’ nho nhỏ, nhưng cô lại không hề thấy khoái trá vui vẻ. Bàn tay đang vươn ra của Hoắc Phong cứng đờ, ngẩng đầu nhìn cô, cô vẫn cụp mắt nhìn phía dưới, chẳng hề nhìn anh. Hoắc Phong giơ bàn tay ra cách mặt nước tầm mười lăm centimet thì dừng lại, giọng nói không chút gợn sóng “Rất tốt, nhìn đáng tin cậy hơn anh nhiều.” Anh làm một động tác tay, chú cá heo vốn lặn dưới làn nước bỗng ngoi lên, cái miệng chạm nhẹ vào lòng bàn tay anh. Hoắc Phong nhìn cô “Đặt tay lên trên bàn tay anh.” Sở Điềm do dự nhưng vẫn duỗi thẳng bàn tay, nhẹ nhàng chạm lên mu bàn tay anh. Trong khoảnh khắc ấy, dường như có dòng điện chạy xẹt qua hai người, nhưng cả hai lại ăn ý không có thêm động tác nào nữa, sợ bị người khác nhận ra sự khác thường. Hoắc Phong từ từ rút bàn tay mình ra, đôi môi của chú cá heo chạm vào lòng bàn tay cô, lành lạnh, trơn bóng, mềm mại. Dừng lại mấy giây để chụp ảnh, Hoắc Phong hướng dẫn “Giờ em có thể thả tay xuống, hôn nó đi.” Sở Điềm thu tay lại, nhưng không làm bước tiếp theo, quan sát hồi lâu mà vẫn không dám. “Đừng sợ, nó rất ngoan.” Giọng nói dịu dàng vang lên bên tai. Mũi Sở Điềm cay cay, hơi thất thần, năm thứ hai đại học, lúc cùng một nhóm sinh viên đến trấn Bắc Thủy du lịch, cũng chính bên cạnh cái bể này, Sở Điềm chần chừ mãi mới dám hôn hôn chú cá heo, tới khi vừa hôn xong quay lại thì bị Hoắc Phong hôn một cái. Nụ hôn bá đạo, phách lối và ngang ngược. Anh trằn trọc mãnh liệt một lúc lâu mới tha cho cô “Bạn gái anh bị hôn, anh khó chịu, phải hôn lại.” Sở Điềm cười trêu anh trẻ con, anh cười xấu xa ghé tai cô nói một câu, khuôn mặt Sở Điềm đỏ gay trong nháy mắt. Lấy lại tinh thần, Sở Điềm quay đầu nhìn, chú cá heo nhỏ vẫn nâng cao cơ thể đợi cô. Cô nắm nắm tay, bỗng đứng vụt dậy, Lục Hiện nhanh bước đến “Sao thế?” “Tôi không muốn chụp nữa, đi thôi.” Hai người chen ra ngoài, Lục Hiện sợ cô bị va chạm nên giơ tay đỡ hờ trên thắt lưng cô, rất lịch sự. Hoắc Phong đứng lên nhìn theo bóng lưng hai người mà trong lòng nóng như lửa. Trời dần tối, Sở Điềm và Lục Hiện tìm đại một quán hải sản gọi vài món, ăn xong thì đi dạo khắp nơi, đến tám giờ tối có một buổi biểu diễn. Hai người mua vé, vị trí ngồi cạnh nhau. Sân khấu phía trước rất lớn, chứa được cả trăm người cùng một lúc, phía sau có một màn hình lớn đang chiếu lịch sử và cảnh đẹp của trấn. Ở giữa sân khấu đặt một lồng sắt lớn hình tròn, nghe đâu lát nữa sẽ có màn biểu diễn đặc biệt với xe máy. Nhiều du khách sau khi ăn tối no nê bắt đầu đến xem, người ngày càng nhiều, dần chật kín ghế, người dẫn chương trình bước lên sân khấu, bắt đầu làm nóng bầu không khí với những trò chơi nho nhỏ. Dù rất nhàm chán nhưng coi như cũng đang tương tác với khán giả. Ở bước cuối cùng, người quay phim bỗng chọn ngẫu nhiên sáu du khách, hai người một nhóm, một người ngậm một đầu miếng bánh quy sô cô la, hai người cùng cắn về giữa, đội nào còn miếng bánh ngắn nhất sẽ thắng. Phần thưởng của trò chơi là mô hình thu nhỏ của trấn, trông y như thật, ngay cả những con tàu lớn trên biển cũng được mô phỏng. Người quay phim liên tục lia ống kính, nhanh chóng chọn bốn người, vừa đúng hai nam hai nữ. Sở Điềm đang cúi đầu loay hoay nghịch điện thoại, thì bỗng nhiên người xem nhiệt tình vỗ tay, Lục Hiện kích động đẩy cô “Sở Điềm.” Sở Điềm ngẩng đầu nhìn lên, khuôn mặt ngẩn ngơ của cô đang xuất hiện rõ ràng trên màn hình lớn. Du khách lập tức sôi trào khi thấy người được chọn là mỹ nữ, tiếng huýt sáo vang vọng, bầu không khí đạt mức nóng nhất. Sở Điềm đẹp thật, cô và Hoắc Phong học ở học viện nghệ thuật, cô học khoa lồng tiếng, còn Hoắc Phong học khoa âm nhạc, soái ca mỹ nữ nhiều như nêm. Trong hoàn cảnh đó, mà Sở Điềm vẫn được phong làm hoa khôi giảng đường thì thật sự không phải đẹp tầm thường rồi. Cô không thuộc dạng dễ thẹn thùng hay nhỏ nhắn trắng trẻo, mà khuôn mặt cô làm người nhìn cảm thấy rất thoải mái, dễ chịu, càng nhìn càng nghiện. Không chịu nổi sự cổ vũ của đám đông, Sở Điềm bước lên sân khấu. Chỉ là một trò chơi thôi, có gì đâu. Nhưng chưa được mấy giây, cô đã hối hận rồi. Lúc ống kính dừng trên khuôn mặt của Hoắc Phong, anh đang nhìn lên sân khấu với ánh mắt dịu dàng. Người dẫn chương trình nở nụ cười “Trùng hợp quá, đây chính là anh chàng đẹp trai nhất chỗ chúng tôi, mau bước lên đây đi.” Hoắc Phong đang mặc trang phục lái xe máy, trên vai gắn hai hàng đinh tán, giày martin màu đen sáng bóng. Anh bước lên từ bên cạnh sân khấu, đứng bên cạnh Sở Điềm. Lát nữa có buổi biểu diễn đặc biệt với xe máy, Hoắc Phong mới ngồi vào vị trí chuẩn bị chờ đến lượt lên sân khấu thì được chọn. Ba cặp đôi đứng đối diện nhau, Hoắc Phong vừa quay người thì nhìn thấy đôi mắt trong veo của Sở Điềm, hai người chẳng ai tránh ai. Người dẫn chương trình có cơ hội khơi dậy sự tò mò thích thú của khán giả nên chẳng ngại ngần gì, bắt đầu trêu chọc “Tuấn nam mỹ nữ đây rồi, không biết bạn trai của người đẹp này có ngại không nhỉ?” Sở Điềm nhìn Hoắc Phong, hếch cằm lên “Không ngại.” Trái tim Hoắc Phong nhói lên, nét mặt sầm xuống trong nháy mắt, chăm chú nhìn cô. Cảm thấy bầu không khí hơi sai sai, người dẫn chương trình hơi mơ hồ, bèn vội vàng điều chỉnh “Vậy chúng ta bắt đầu nào.” Mị đã quay lại rồi đây! Yêu thương mọi người.. moah.. moah.. Hôm nay cuốn tiểu thuyết mình review hôm nay là "Này, buông cô ấy ra!" của Ức Cẩm. Đây là một cuốn tiểu thuyết ngọt ngào, bá đạo, hài hước nhưng không kém phần ức chế.​ Nam chính của bộ này tên là Vệ Bắc. Là hàng xóm sát vách nhà cô. Ngoại trừ việc đẹp trai ra thì anh chẳng có ưu điểm gì cả. Nào là độc miệng, nào là học dốt, nào là lêu lổng.. Á quên, tất nhiên là si tình nữa. Nữ chính của chúng ta mang tên Diệp Sơ. Nickname là Diệp Thừa Cân. Ai da, gọi nhiều đến mức sắp quên tên của nữ chính luôn. Nữ chính của chúng ta có bệnh không nhớ nổi tên người. Khi không nhớ tên ai đó cô sẽ gọi là A Bảo. Tại sao? Lý do rất đơn giản Bạn Diệp nhà chúng ta thích đầu bếp A Bảo. Từ nam phụ đến con chó A Hoàng cô đều gọi là A Bảo hết. Thế nhưng dù mắc bệnh không nhớ tên người, thành tích học tập của cô vẫn không hề giảm sút. Cô luôn luôn đứng nhất nhì khối. Thật là đáng sợ. Nếu khái quát về tình trạng yêu đương của hai nhân vật này thì mình sẽ nói Rất bình thường. Một tình yêu bị cấm đoán nhưng họ đều có tình yêu và sự kiên trì. Sự kiên trì đến cố chấp. Diệp Sơ chọn ngành Thiên văn học chỉ vì một câu nói vu vơ của Vệ Bắc "Chòm sao sáng nhất hằng đêm chính là tên tôi." Họ bị chia xa bởi gia đình, bởi khoảng cách và bởi sự cái tôi của cả hai. Khi họ sắp được ở cạnh nhau thì Diệp Sơ nhận được đề nghị đi du học. Đi hay ở? Lựa chọn này liên quan đến tương lai của cô. Vì tình yêu hay tình thân? Gánh nặng nằm trên vai cô. P/s Hãy chuẩn bị đau lòng đi vì lần review tiếp theo Lục Xu sẽ đến thăm VNO đấy! Đọc truyện tại đây Full - Này, Mau Buông Cô Ấy Ra - Ức Cẩm Last edited by a moderator 18 Tháng tám 2019 con gái ngôn tình ngọt review review truyện ức cẩm Edit biết tại sao, trong lòng cô lại buồn Mậu Mậu đi tới, dè dặt hỏi “Lớp trưởng, cậu sẽ không nghe lời cậu ta đấy chứ…. Lớp trưởng? Lớp trưởng ơi!”Cô gọi mấy tiếng liền, Diệp Sơ mới bừng tỉnh, hỏi “Sao thế?”Lâm Mậu Mậu ngại ngùng “Lớp trưởng, rốt cuộc là cậu chọn ban nào thế?”“Ban tự nhiên.” Diệp Sơ trả lời không chút do dự, cô sải bước rời đi hướng ngược lại với Vệ ngoài dự đoán, Diệp Sơ quả nhiên đỗ vào ban tự phần Vệ Bắc, tên nhóc không qua nổi cuộc thi, đành phải đi học ban xã hội. Sau khi biết chuyện, Tần Dao vô cùng buồn bực. Mặc dù con trai bà học hành kém cỏi, nhưng ít ra cũng là một thằng con trai, sao lại phải đi học ban xã hội chứ? Nghĩ đi nghĩ lại, bà quyết định lại tận dụng mối quan hệ thêm một lần nữa xem có vớt vát được chút hi vọng nào Tần Dao suy nghĩ cật lực tạo mối quan hệ để đi cửa sau, thì cậu con Vệ Bắc lại trở nên khác từ nhỏ đã là một cậu nhóc kiêu ngạo, không bao giờ chủ động đi kết bạn. Cho dù là bạn bè hay đá bóng với nhau thì cậu cũng chưa bao giờ chơi quá thân thiết. Đối với các bạn nam còn thế, chứ đừng có nói đến các bạn nữ. Với khuôn mặt hút hồn các thiếu nữ, cậu đã xé thư tình của các bạn gái ngay trước mặt người ta không biết bao nhiêu lần, khiến cho rất nhiều cô gái mơ mộng ôm tâm tư với cậu sợ hãi, thấy cậu mà cứ như chuột thấy mèo, cố gắng trốn cho người có tính cách đáng sợ như thế, nay bỗng nhiên lại có đến đây, chắc có người muốn hỏi rồi, rốt cuộc là bạn học cực phẩm nào mới có thể được làm bạn với Vệ Bắc đây? Người này chính là người đã đánh nhau với Vệ Bắc hôm khai trường Lưu HànLưu Hàn là người thế nào?Cấp hai cậu ta nổi tiếng là học sinh cá biệt trong trường,luyện Sanshou từ khi còn bé. Trong các giải thi đấu Sanshou ,cậu cũng đã giành được không ít giải thưởng. Tóm lại cũng được coi là một nhân vật có tiếng tăm trong trường đó Vệ Bắc học lớp mười, thì cậu ta học lớp mười hai. Hai người cùng tham gia đội huấn luyện thể tình cũng rất hợp nhau mà hai người đã từng đánh nhau một trận, không phân thắng bại. Hai bên ít nhiều cũng có tình cảm với đối phương. Tiếp xúc lâu ngày,dần dần từ đối thủ họ liền trở thành anh em thân như vậy, Lưu Hàn chính là người bạn thân đầu tiên của Vệ BắcĐáng lẽ ngày đó Lưu Hàn tham gia thi tốt nghiệp phổ thông nhưng lại không ngờ đến gần ngày thi thì anh gặp tai nạn giao thông, bị gãy chân. Gia đình không biết làm sao, đành phải để anh học lại một Hàn có một cô bạn gái thanh mai trúc mã tên là Tiết Nhiên Nhiên vô cùng xinh đẹp, cô ấy là hoa khôi của trường. Tình cảm của hai người rất sâu sắc. Ngày Lưu Hàn gặp tai nạn, Tiết Nhiên Nhiên cũng bỏ thi, cùng anh học lại một năm. Năm nay hai người lại học một lớp,Lưu Hàn là bạn của Vệ Bắc,đương nhiên cũng trở thành bạn của Tiết Nhiên Bắc vốn luôn thờ ơ với đám con gái. Nhưng Tiết Nhiên Nhiên tính tình rất phóng khoáng, thẳng thắn, khiến cậu cũng cảm thấy thoải mái. Cho nên hai người cũng dần dần trở nên thân thế nên hôm khai trường hội học sinh thiếu người mang tấm bảng. Tiết Nhiên Nhiên lại là phó hội trưởng, cô phải đi xung quanh tìm người giúp đỡ. Liếc mắt nhìn thấy Vệ Bắc đi ngang qua nên, cô liền nhờ cậu đó, vẻ mặt Vệ Bắc khó chịu nhìn đăm đăm cái bảng thông báo của trường. Cậu vừa mới bỏ ra đây Diệp Sơ được phân vào ban nào. Cuối cùng cậu lại phát hiện ra con nhóc mập kia hoàn toàn bỏ ngoài tai lời của cậu, vẫn chọn ban tự nhiên khiến cậu vô cùng khó lẽ con nhóc Siêu Nặng kia không có chút tình cảm nào với cậu sao? Bao lâu nay, cậu cố ý hờ hững lạnh nhạt với cô, vậy mà cô cũng chẳng thèm để tâm chút nào à? “Bí quyết tình yêu” cái con khỉ, rốt cuộc là kẻ ngu ngốc nào đã viết ra cái quyển đó hả? Sớm biết như thế, thì lúc đầu nên thừa dịp cháy nhà đi hôi của,cho dù là phải lừa cô cũng bắt cô phải thừa nhận cho xong!Vệ Bắc đang nghĩ thế, chợt nghe thấy Tiết Nhiên Nhiên nhờ cậu giúp đỡ, cho nên liền vác khuôn mặt bí xị đi đến khiêng cái bảng .Hơi lạnh toát ra từ người cậu, khiến các bạn học cúi đầu không ai dám lên người khiêng một cái bảng, Vệ Bắc thấy cậu bạn cùng khiêng với mình cứ cúi đầu, lại chậm chạp, cậu liền mắng một câu “Nhanh lên xem nào, cậu đang đóng phim quay chậm* chắc?”Vừa dứt lời, bạn nam kia e dè ngẩng đầu lên, khiến cậu phát hiện người đó hoá ra là Triệu Anh Tuấn, là thằng nhóc suốt ngày quấn lấy Diệp Sơ. Nhất thời cơn tức giận của cậu lại bùng nổ.“Tại sao lại là cái thằng ẻo lả này hả? Mày không có sức thì đứng sang một bên đi, đừng có cản trở đàn ông làm việc!”Triệu Anh Tuấn thật đáng thương. Vất vả lắm cậu mới được nhận vào hội học sinh, lại đụng phải Vệ Bắc, quả thật không phải chuyện tốt mà. Càng nghĩ càng tức, cậu ngẩng đầu cãi một câu “Cậu… nói chuyện đừng có to tiếng như vậy!”Thằng nhãi này còn dám cãi à, muốn ăn đòn đúng không?Vì thế Vệ Bắc đi đến đẩy cậu ta “Tao to tiếng thì sao? Tao còn đánh mày luôn đấy!”“Không xong rồi!Không xong rồi!” Lâm Mậu Mậu chạy hồng hộc vào trong lớp, kéo tay Diệp Sơ “Mau mau mau, cậu mau đi theo tớ!”“Sao thế?” Diệp Sơ bị cô làm cho mù mờ khó hiểu, bất đắc dĩ chạy theo cô ra ngoài.“Chồng cũ của cậu đánh nhau với Triệu Anh Tuấn nhà tớ, cậu mau đi khuyên giải đi.”Chồng…Chồng cũ ư?Diệp Sơ không hiểu cô ấy muốn nói gì, chờ đến khi nhìn thấy sự việc mới phát hiện ra chồng cũ Lâm Mậu Mậu nói đến là Vệ Bắc. Một tay cậu ta đang túm cổ Triệu Anh Tuấn, một tay thì vung lên định đánh. Cô định chạy đến ngăn cản, nhưng bỗng nhiên bạn gái bên cạnh chạy vụt qua, lách qua hai người Sơ không nhận ra là ai, nhưng cô nhớ Vệ Bắc đã từng cười rất tươi với cô gái này. Trong giây lát, cô cũng dừng bước Mậu Mậu lại không biết thức thời như vậy, quay ra lôi cô đến, kêu to “Bình tĩnh! Mọi người bình tĩnh!”Nghe thấy tiếng kêu to, người bên kia cũng nhìn sang phía bọn họ. Tất nhiên là Vệ Bắc cũng nhìn thấy Diệp Sơ rồi.“Không có chuyện gì đâu, chỉ là hiểu nhầm nhỏ thôi.” Tiết Nhiên Nhiên vội vàng cười cười giải Bắc không nói gì, cậu chỉ nhìn chằm chằm Diệp Sơ cắn môi, tránh ánh mắt của cậu. Cô quay sang cùng với Lâm Mậu Mậu hỏi han Triệu Anh Tuấn.“Cậu không sao chứ? “Vừa nhìn thấy Diệp Sơ, chí khí nam nhi trong Triệu Anh Tuấn nhất thời trỗi dậy, cậu mạnh mẽ nói “Không có chuyện gì đâu, tớ…” Lời còn chưa nói hết,cậu ta đã lùi lại phía sau một bước, hoảng hốt nhìn đằng sau lưng Diệp Sơ dùng ngón chân cũng biết người nào lại có bản lĩnh, đứngở xa cũng có thể doạ nạt người khác. Quả nhiên, cô còn chưa quay đầu, đã nghe thấy tiếng nói của Vệ Bắc “Diệp Siêu Nặng, câu lại đây cho tôi.”Diệp Sơ nghiến răng, nhanh chóng quay lại nói “Không!” Sau đó cô lùi lại hai Bắc đưa tay ra nhưng tóm hụt, vẻ mặt càng tối sầm. Cậu tiến phía trước một bước định nắm lấy tay cô cuối cùng lại để cho cậu tóm được. Diệp Sơ cố hất tay ra mà không được. Hai người lại đứng tại chỗ tôi lườm cậu, cậu lườm học xung quanh trợn tròn mắt nhìn, chỉ có Tiết Nhiên Nhiên còn bình tĩnh, lập tức nói “Ấy, các bạn cũng làm gì vậy? Mau khiêng nốt cái bảng để lát nữa còn đi học! Mau lên!”Cô nói như thế, lại có mấy người lưu luyến không muốn Nhiên Nhiên xấu hổ, định nói thêm thì Vệ Bắc lại quát to “Nhìn cái quái gì hả? Rảnh việc thì đi làm bài tập đi!”Tiếng nói vừa dứt, mọi người tán loạn như Nhiên Nhiên đứng đó cười méo mó, cậu em này thật hổ báo!Sau khi mọi người tản ra, ở bên kia Vệ Bắc vẫn còn đang nắm chặt tay Diệp Sơ không chịu buông ra.“Tại sao lại chọn ban tự nhiên hả?” Cậu Sơ bị lôi kéo đến đau nhức, cô tức giận hỏi “Cậu quản cái gì hả?”“Vậy thì người nào quản được hả? Là thằng kia sao?” Cậu giơ tay chỉ về phía Lâm Mậu Mậu Mậu vẫn nhớ bài học lần trước nên lúc này không dám làm bừa nữa. Cô vỗ ngực thẳng thắn “Cậu đừng hiểu lầm, tớ là con gái, thật sự là con gái đó! Không tin thì cậu nhìn đi, tớ có ngực đây này!”Triệu Anh Tuấn vội vàng kéo cô sang một bên “Cậu đừng có nói nhiều làm gì, càng nhìn càng không tin.”Lâm Mậu Mậu “…”Tiết Nhiên Nhiên đang đứng ở bên, thấy tình hình không ổn, cô vội vàng đến khuyên giải “ A Bắc à, cậu bình tĩnh chút đi, trước tiên cứ bỏ tay ra đã.”Nếu là người khác nói như vậy, Vệ Bắc đã quát tháo đuổi đi chỗ khác rồi đấy. Nhưng nghĩ đến cô ấy là bạn gái của người anh em thân thiết, nên cậu đành nhẫn nại nói “Chị à,chuyện này không sao đâu, chị không cần nhúng tay vào.”Tay Diệp Sơ còn đang đau muốn chết, lại nghe thấy Vệ Bắc điềm đạm nói chuyện với cô gái tóc dài kia. Không hiểu sao, trong lòng cô bỗng nảy sinh hờn dỗi, cho nên cô dã làm một chuyện không ai ngờ cô nhấc chân đá mạnh vào chân Vệ Bắc!Trong khoảng khắc, cả thế giới đều im Mậu Mậu trợn tròn Anh Tuấn cũng trợn tròn cả Tiết Nhiên Nhiên cũng không thể tưởng tượng nổi mà trợn tròn Bắc cong người lại, sắc mặt của cậu trắng bệch rồi lại tái mét, hết tái mét lại chuyển sang xám xịt, hết tối sầm sầm thì lại trắng lâu sau này, chờ đến khi cậu ăn sạch cô nhóc mập này vào bụng, cũng rửa sạch nỗi nhục khi đó, nhưng khi nghĩ lại chuyện này, cậu vẫn cảm thấy rất…rất… đau Skip to content Được xuất bản vào tháng 11 năm 2012 tại Trung Quốc Tác Phẩm Này, mau buông cô ấy ra! Tác Giả Ức Cẩm Biên Tập Trangsjk, Kentu Thể Loại Ngôn tình hiện đại, thanh mai trúc mã Độ Dài 57 chương – Tốc độ 3c/tuần VĂN ÁN INTERNET Diệp Sơ là một cô bé ngoan, cái gì cũng tốt, chỉ là cô bé hơi thừa cân chút xíu. Vệ Bắc là một cậu bé rất hư, cái gì cũng hư, cậu chỉ có được mỗi dáng vẻ ưa nhìn. Đúng lúc cô bé ngoan gặp phải cậu bé hư. Ức Cẩm hô to “Cầm thú, mau buông cô ấy ra!” Không sai, đây là một câu chuyện thanh mai trúc mã ngọt ngào trong sáng. Cậu bé xấu xa giữ chặt cô bé ngoan ngoãn. Cô gái của tôi, chỉ một mình tôi được phép bắt nạt, những người khác mau tránh sang một bên Hiện trường sự việc 1 – 2 – 3 – 4 – 5 – 6 – 7 – 8 – 9 – 10 11 – 12 – 13 – 14 – 15 – 16 – 17 – 18 19 – 20 – 21 – 22 – 23 – 24 – 25 – 26 26 – 27 – 28 – 29 – 30 – 31 – 32 – 33 34 – 35 – 36 – 37 – 38 – 39 – 40 – 41 42 – 43 – 44 – 45 – 46 – 47 – 48 – 49 50 – 51 – 52 – 53 – 54 – 55 – – – – – Ngoại truyện Ebook Hoàn Edit trangsjkDiệp Sơ về nhà bà nội, ở quê có rất nhiều đồ ăn ngon, nháy mắt đã đến tết Âm LịchBà nội không nỡ xa rời cháu gái, muốn giữ cô thêm mấy ngày, Diệp Sơ nhớ đến chuyện đã đồng ý với Vệ Bắc, cô liền khuyên bà cùng cô về nhà ăn tết, khuyên mấy ngày cuối cùng bà cũng đồng Kiến Quốc rất vui mừng, mẹ của ông cái gì cũng tốt, nhưng lại không thích bị phụ thuộc, đã hơn tám mươi rồi mà vẫn cứ nhất định ở quê, mấy đứa con ba bốn lần khuyên bà vào thành phố an hưởng tuổi già mà bà nhất định không chịu. Không ngờ, lần này Diệp Sơ lại thuyết phục được, cách đối nhân xử thế của con gái ông sao có thể làm ông mất mặt chứ?Trước tết âm lịch mấy hôm, ông cố ý lái xe đến đón mẹ, trên xe mẹ ông bỗng nhiên hỏi “Kiến Quốc, Diệp Sơ nhà chúng ta năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”“Sang năm là tròn hai mươi mốt ạ.” Diệp Kiến Quốc trả lời.“Hai mươi mốt sao? Mẹ năm hai mươi hai tuổi đã sinh hai đứa nhỏ rồi…” Bà lẩm bẩm một hồi rồi bỗng nhiên hỏi Diệp Kiến Quốc “Vậy con bé đã có người yêu chưa?”Diệp Sơ ngồi ở phía sau như bị sét đánh“Mẹ, sao tự dưng lại hỏi đến việc này” Diệp Kiến Quốc hỏi“Cũng không có gì, ở cạnh nhà có cậu con trai nhà ông Vương, năm nay cũng hai mươi mốt, nếu Diệp Sơ chưa có người yêu, mẹ muốn giới thiệu một chút…”Lúc đó Diệp Sơ đang gửi tin nhắn cho Vệ Bắc thì tay liền run một cái, tí nữa thì rơi điện thoại .“Bà nội nói, sẽ giới thiệu bạn trai cho em” Cô gửi một tin nhắn cho Vệ BắcMột lát sau, Vệ Bắc trả lời, chỉ có hai chữ ”Em dám?”Tên nhóc này, đắc ý đến nỗi không biết lo lắng gì nữa sao? Vì thế cô liền gửi lại “Có gì mà không dám?”Vệ Bắc không cam lòng chịu yếu thế. Vì vậy trên đường về nhà, hai người nói đến vấn đề bà định giới thiệu đối tượng, gửi đi gửi lại N tin nhắn, cứ thế, một giờ đi xe cũng trôi qua“Còn mải gửi tin nhắn nữa à? Còn không mau xuống xe xách hành lí đi” Diệp KiếnQuốc ở bên cạnh giục con gáiDiệp Sơ bừng tỉnh, bỏ điện thoại vào túi, xuống xe xách hành líNhìn bóng lưng con gái vội vội vàng vàng, trong lòng Diệp Kiến Quốc thở dài,hai đứa trẻ này cũng thật lộ liễu quá? Nếu để cho mẹ cô biết được, chắc chắn sẽ phát sinh chuyện kinh thiên động địa, nghĩ đến đã thấy đau ra phải tìm cơ hội để nhắc nhở con gái một chút, trong lòng ông lặng lẽ nghĩ nội ở nhà cô đến hôm thứ ba thì giao thừa đã đến, trừ đêm giao thừa, và ngày mùng một, thì nhà cô đón tiếp khách nườm với nhà Diệp Sơ, Nhà Vệ Bắc còn náo nhiệt hơnVệ Đông Hải được giải oan, cấp trên cảm thấy có lỗi với ông, không chỉ phục lại chức vị mà còn giao cho ông những công việc quan trọng. Tháng trước còn cử ông lên đi họp trên tỉnh, nhất định bồi dưỡng ông thành người nối nghiệp thị trước thì ai ai cũng e sợ tránh cho xa, hôm nay ngửi thấy mùi vị quyền lực, lại ra vào không ngớt mang quà cáp người ngựa đến nhà ông nịnh,Có sự việc lần trước làm bài học, Vệ Đông Hải đều hiểu rõ đám người này, cho nên mấy ngày liền đều đóng cửa không tiếp khách, không ngờ mấy kẻ đó vẫn mặt dày bám như là trước đây, thì nói không chừng Vệ Bắc đã đánh cho bọn họ một trận, nhưng hiện tại anh đã không còn là cậu thiếu niên kích động ngày xưa, đã hiểu rõ rằng rất nhiều việc không thể dùng nắm đấm để giải quyết, chỉ là anh thực sự không nhìn nổi mấy bản mặt đáng ghét này. Vì vậy anh đều kiếm cớ ra ngoài, nhắm mắt làm tránh nạn, tất nhiên là phải kéo theo Diệp Sơ đáng thương, mỗi ngày đều phải kiếm cớ đi tránh nạn cùng anh, vài lần sau, Lưu Mỹ Lệ phải oán trách “Lâm Mậu Mậu cũng thật rảnh rỗi, sao mỗi ngày đều rủ con ra ngoài như vậy hả?”“Cô ấy rất thích đi chơi mà!” Diệp Sơ giải thích rồi ra khỏi nhàHai người sau khi ra ngoài, Vệ Bắc và Diệp Sơ cùng nhau đi xem phim “Trường Giang Số Bảy”*. Năm đó tên tuổi của Châu Tinh Trì rất nổi tiếng với thể loại phim hài. Chỉ là năm tháng trôi qua, ai cũng phải thay đổi, diễn viên nổi danh đóng phim hài ngày đó nay cũng đã thay đổi phong cách nhận một vai diễn trong phim tình cảm.* Siêu khuyển thần thông hay Trường Giang số bảy, Trường Giang thất hiệu là một bộ phim Hồng Kông ra mắt năm 2008. Phim thuộc thể loại khoa học viễn tưởng hài hước, do Chu Tinh Trì làm đạo diễn, viết kịch bản kiêm nhà sản xuất..Cuối phim, cảnh Châu Tinh Trì chết khiến không ít người rơi nước mắtDiệp Sơ dĩ nhiên cũng không nhịn được mà hốc mắt cũng hơi ướt ướt, không phải vì nội dung bộ phim, mà bởi vì ngày trước diễn viên này toàn đóng phim hài, giờ lại diễn một bộ phim bi, trong lòng cô có cảm giác không nói nên ngày nào đó, cô cũng sẽ lớn lên, ra trường, đi làm, kết hôn rồi sinh con. Rồi có một ngày, cô không còn trẻ nữa, liệu người ngồi cạnh cô xem phim lúc đó có phải là anh không?“Em đang nghĩ gì thế?” Vệ Bắc nhìn rất sự thất thần của cô, rồi hỏi“Em đang nghĩ đến chuyện sau này”“Chuyện gì sau này?”“Ví dụ như tốt nghiệp ra trường, đi làm, kết hôn và v..v…”Vệ Bắc ngẩn ra rồi cười lớn “Vợ à, em đang ám chỉ muốn anh cưới em sao?”Diệp Sơ thật bội phục khả năng nắm bắt trọng điểm câu chuyện của anh, nhưng mà nếu chủ đề câu chuyện đã bắt đầu, không bằng cứ thuận theo tự nhiên. Vì vậy Diệp Sơ nói “Vậy anh chịu cưới sao?”“Nói lời vô nghĩa! Em không gả cho anh thì còn gả cho ai hả?”Anh vừa nói xong, hai người đều sững sờ, bởi vì bọn họ đều hiểu rõ, đây không phải lời nói vui đùa, lời hứa hẹn đã nói ra khỏi miệng, đó chính là chuyện cả đờiSông cạn đá mòn,quyết không thay đổi.“Diệp Sơ” Vệ Bắc ôm Diệp Sơ vào lòng, giọng nói bỗng nhiên trở nên dịu dàng “Em biết, anh không phải đang nói đùa, anh thật sự chỉ muốn ở bên em”“Em cũng vậy.” Diệp Sơ cúi đầu dụi vào trong ngực anh, khẽ nói “Thế nhưng nếu có một ngày, chúng ta bỗng chán ghét đối phương thì phải làm sao?” Phụ nữ trời sinh thích đặt giả thuyết cho tương lai“Sao có thể như thế?” Vệ Bắc kích động“Chuyện tương lai, ai có thể nói trước chứ?”“Thì nếu thật sự có một ngày như vậy.” Vệ Bắc bỗng trở nên nghiêm túc, đưa tay chạm lên mặt cô, kiên định nói “Anh cũng nhất định sẽ không buông tay em”Diệp Sơ sững sờ rồi cười rộ lên.“Em cũng sẽ không buông tay” Cô nói xong, đưa tay ôm lấy tay anhHai bàn tay giao nhau, đây chính là hẹn ước của bọn họ, ai cũng sẽ không buông tay trước, Diệp Sơ nghĩ như thế là quá đủ rồiTrường cảnh sát khai giảng rất sớm, Diệp Sơ còn được nghỉ một tuần nữa mà Vệ Bắc đã phải quay về trường học. Ngày anh đi, lại đúng hôm trời mưa, vì người nhà lái xe đưa anh đi nên Diệp Sơ không thể đi tiễn, cô không thể làm gì ngoài ngồi bên cửa sổ, nhìn xe cha anh chầm chậm rời mưa cô đơn khẽ bay bay vào cửa sổ, càng làm tăng thêm nỗi buồn chia nhau, xa nhau, rồi gặp nhau, rồi lại xa nhau. Tình yêu của hai người như một vòng tròn luẩn quẩn, có đôi khi chan chứa những nhung nhớ, có đôi khi lại tràn đầy những ưu thương,thời gian càng lâu cô càng cảm thấy không đành lòng, chỉ mong có một ngày gặp nhau, sẽ không phải xa nhau nữa.“Con gái, ăn cơm!” Lưu Mỹ Lệ ở bên ngoài gọi cô ăn cơm.“Con đến đây!” Diệp Sơ nén lại tâm tư, ra khỏi phòngBừa cơm hôm nay là bữa tối cuối cùng bà nội ở lại, vì ngày mai bà sẽ trở về quê, bà nói trong thành phố rất không tốt, quá nhiều xe cộ, đường phố lại đông đúc, không yên bình bằng quê nhà của một ngày, đối mặt với hai lần chia ly, trong lòng Diệp Sơ thấy rất hụt hẫng.“Diệp Sơ, còn một tuần nữa cháu mới khai giảng, hay là về quê với bà mấy ngày?” Bà nội rất yêu mến cô cháu gái, không chỉ có một lần hôm nay tỏ ý muốn cô cùng trở Kiến Quốc ở bên cạnh cười nói “Mẹ, mẹ không từ bỏ ý định giới thiệu đối tượng cho Diệp Sơ sao?”Bà nội lắc đầu “Còn cho ta đã lớn tuổi mà không biết hả? Diệp Sơ đã có bạn trai rồi, ta cũng không cố chấp làm gì?”Trong ngực Diệp Sơ bỗng đập mạnh, đôi đũa cầm trong tay thiếu chút nữa thì rơi“Mẹ, mẹ nói gì ạ?” Lưu Mỹ Lệ cảnh Kiến Quốc cảm thấy không ổn, lập tức chen ngang “Không có gì, không có gì, chắc mẹ nghĩ tiểu Nam là bạn trai của Diệp Sơ hả? Mẹ, con đã nói với mẹ bao nhiêu lần rồi, đó không phải là bạn trai của Diệp Sơ đâu”“Không phải là người đến nhà chúng ta chơi!” Bà nóng nảy “Ngày đó ta thấy Diệp Sơ tay trong tay với cậu bạn kia ở dưới tán cây dưới nhà, tên nhóc đó cũng rất đẹp trai”Diệp Sơ ngay lập tức khẩn trương, mấy ngày hôm trước, cô thực sự có gặp Vệ Bắc ở dưới nhà, nhưng hôm đó là ban ngày, cô sợ bị người khác nhìn thấy, hai người chỉ gặp nhau rồi rời đi, không ngờ hôm đó bà nội lại nhìn nào mấy hôm nay bà nội không nhắc đến chuyện giới thiệu đối tượng cho cô nào buổi sáng hôm nay bà nội đã nói linh tinh rằng muốn có cháu bếDiệp Sơ nhịn không được liếc nhìn mẹ cô, sắc mặt Lưu Mỹ Lệ lúc này đã đen xì,cố nhẫn nhịn hỏi “Có chuyện đó sao?”Mặc dù vì Vệ Bắc, cô đã nói dối mẹ không ít lần, nhưng chuyện này, cô lại không thể lắc đầu phủ nhận. Trong lòng có một âm thanh nói với cô, chuyện gì đến cũng phải đến, không bằng nhân cơ hội này thừa nhận ăn vừa nói vừa cười rôm rả giờ bỗng nhiên trở nên yên lòng Diệp Sơ rối loạn, không rõ mẹ sẽ phản ứng thế nàoVừa lúc đó, có một đôi đũa rơi trên bàn gây ra một tiếng “cạch”“Sao thế?” Bà nội càng hoảng sợ hỏi con dâu“Không có gì, con bị trượt tay chút, mẹ đừng để ý” Lưu Mỹ Lệ cười cười xin lỗi bà, nhưng vẻ mặt tươi cười qua di, lại hung dữ trừng mắt với Diệp SơÁnh mắt kia như muốn nói, sẽ tính sổ với cô sau! Tác giả Ức Cẩm Edit Thanhthoigian Thể loại Hiện đại, Thanh mai trúc mã, 1×1 Tình trạng Hoàn 57 chương – Phiên ngoại Link online Linh GooglePlay Tất cả những dòng dưới đây đều là ý kiến chủ quan của người viết. Văn án Diệp Sơ là một cô bé ngoan, cái gì cũng tốt, chỉ là cô bé hơi thừa cân chút xíu. Vệ Bắc là một cậu bé rất hư, cái gì cũng hư, cậu chỉ có được mỗi dáng vẻ ưa nhìn. Đúng lúc cô bé ngoan gặp phải cậu bé hư. Ức Cẩm hô to “Cầm thú, mau buông cô ấy ra!” Cốt truyện Câu truyện xoay quanh cuộc sống thường ngày, từ khi còn nhỏ đến lúc trưởng thành, từ khi là oan gia đến lúc yêu nhau của hai bạn trẻ Diệp Sơ và Vệ Bắc. Nói chung là thể loại thanh mai trúc mã điển hình, không có gì đặc biệt. Nhân vật Nữ chính – Diệp Sơ. Một cô bé mũm mĩm, xinh xắn đáng yêu, tính tình ôn hòa, đôi lúc hơi thờ ơ. Học rất giỏi, lại có thiên phú nấu ăn, nhưng không hiểu sao trí nhớ lại rất tồi, không thể nhớ được tên người khác. Bất cứ người nào cô không nhớ đều được goi là “A Bảo”. Đáng thương thay là số “A Bảo” trong truyện lại rất nhiều. Tuy rằng tính cách của Diệp Sơ cũng có thể coi là hiền lành tốt bụng, có phần giống với Cố Thanh Khê nhân vật chính trong Ngập tràn tình yêu, nhưng lại nhạt nhòa hơn. Không biết có phải do khẩu vị của mình hơi nặng rồi hay không, mà khi đọc về Diệp Sơ lại cảm thấy cô bé quá hời hợt với những người xung quanh mình. Có lẽ ngoại trừ con chó A Bảo thân thiết bên cạnh ra thì Diệp Sơ chẳng để ý đến bất cứ ai bên cạnh, dù là người đó từng một thời bảo vệ chăm sóc mình. Nam chính là một ngoại lệ khác, nhưng cậu bé đó đã phải dùng không biết bao nhiêu cách mới ghi được dấu ấn trong lòng cô bé này. Dù sao thì mình cũng không cảm được nữ chính này. Nam chính – Vệ Bắc. Từ nhỏ đã là “đại ca xóm núi”, thích gây gổ đánh nhau, dù bị ăn đòn bao nhiêu lần cũng không chừa. Thích trêu chọc nữ chính. Thù dai, tính tình lại trẻ con, nóng nảy. Ưu điểm duy nhất là dây thần kinh vận động rất tốt. Ầy, nam chính cũng không phải gu của mình luôn. Cảm thấy cậu ấy quá trẻ con, dù là cấp 1, cấp 2 hay cấp 3 thì tính cách cũng chẳng khá hơn, đầu óc cũng không phát triển, chỉ có tình cảm cho nữ chính là rõ ràng. Giai đoạn mà cậu ấy cố gắng cưa đổ nữ chính khiến người đọc dở khóc dở cười, cũng không biết nên ủng hộ hay nên giận nữa. Đáng tiếc là thái độ của nữ chính vẫn như trước. Số phận của cậu bé thật là đáng thương mà. Vài lời dành cho tác giả Đây là một câu truyện rất bình thường. Nhàn nhạt, chậm rãi, nhưng không đủ cuốn hút, khiến người đọc phải say mê. Cả câu truyện khiến bạn có cảm giác đang đọc một cuốn nhật kí của người khác, thờ ơ mà lướt qua, có cũng được mà không có cũng vậy. Giọng văn mộc mạc, gần gũi nhưng không có điểm nhấn, không bộc lộ cảm xúc của nhân vật có lẽ là do tính cách của nữ chính. Vài chương đầu rất dễ thương, gợi sự tò mò cho người đọc. Nhưng những chương sau khi hai nhân vật bắt đầu học cấp 2 trở đi lại rất buồn ngủ vì lặp những tình tiết mà người đọc dễ đoán trước được. Thêm nữa là những câu “Abc đã làm thay đổi cuộc sống của nhân vật này, nhưng đó là chuyện của vài năm nữa và nhân vật không hề biết về điều đó” bắt đầu xuất hiện. Một hai lần thì không sao, nhưng mỗi chương đều có thì thật khó để người đọc có thể tiếp tục với câu chuyện. Nếu đã là việc mà nhân vật ấy không biết thì xin đừng kể ra ở đây nữa, trừ phi sau này hai anh chị ấy nói chuyện với nhau về những việc đã qua thì còn chấp nhận được. Ưu điểm duy nhất của chuyện có lẽ là sự nhất quán trong tính cách muôn đời cũng không thay đổi, và những diễn biến tâm lý, những rung động phù hợp với sự trưởng thành của nhân vật Về người edit Không có lỗi chính tả, edit cũng mượt mà, dễ đọc. Không có gì để phàn nàn cả nhưng cũng không có gì đặc biệt đáng nói. Đánh giá Một câu truyện bình thường và gần gũi. Nếu như bạn yêu thích thể loại thanh mai trúc mã và những cặp đôi trái tính thì có lẽ câu truyện này sẽ làm bạn hài lòng.

này buông cô ấy ra phim